.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.
Trang chủ |Đăng nhập | Webmail | Facebook | vnEdu | Trường học kết nối
 
MENU CHÍNH
Untitled Document
TÌM KIẾM
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.
LỜI HAY Ý ĐẸP
 Untitled Document
* Thất bại một lần không có nghĩa là cùng đường mà chúng ta phải đi bằng một con đường khác.

* Một suy nghĩ tiêu cực sẽ không bao giờ mang lại một cuộc sống tích cực.

* Người ta đều có lúc sai sót, nhưng chỉ khi nào bạn lặp lại sai sót cũ, thì bạn mới phạm sai lầm.

* Khi đang vui, bạn nên nghĩ rằng niềm vui này không vĩnh hằng. Khi đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

LIÊN KẾT WEBSITE
.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.










BỂ CÁ CẢNH
Untitled Document
 
08-12-2012
Bài dự thi "Nét bút tri ân" 2012-2013
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
NHẬT KÝ TRONG NƯỚC MẮT
Thông Thị Kim Xay - Lớp 12.4 (Giải nhất )

Đã qua rồi mùi hương tàn cánh hoa sữa, chỉ còn đọng lại những giọt sương long lanh trĩu nặng trên tán lá. Trong cái tiết se se lạnh, báo hiệu cho mùa đông đã đến và lạnh lùng cũng sang. Ngày tôi cảm nhận được cái mùi hương cuối cùng của mùa thu cũng chính là lúc tôi nghe được tiếng bước đi thì thầm của nó. Trong cái cảm nhận ấy, mà sao lòng tôi lại có một điều gì đó nao nao khó tả đến vô cùng! Phải chăng tôi đang luyến tiếc cho sự ra đi của "mùa thu” hay tôi đang hối tiếc cho những kỷ niệm mà tôi đã bỏ lại trong quyển nhật ký với tiết học của hai tuần vừa qua?

Có lẽ rằng, mỗi con người chúng ta đều biết được cuộc sống không tính bằng số lần chúng ta thở mà bằng những giây phút chúng ta im lặng để tận hưởng những điều kỳ diệu của nó. Mỗi kỷ niệm, mỗi khoảnh khắc như khuất ẩn trong lòng mỗi con người và sẽ không bao giờ nhạt phai theo dòng chảy của năm tháng. Bản thân tôi cũng vậy, cho đến giờ phút này, chưa bao giờ kỷ niệm ấy phai mờ trong tâm trí tôi, cái kỷ niệm đầy nước mắt của tôi và giáo viên bộ môn Lý "cô Diễm Nga”.

Một buổi sáng đầy sương thu và gió lạnh, mọi thứ đều trở nên nhộn nhịp để bắt đầu cho một ngày học mới, một tháng học mới, "tháng học của thầy cô ngày 1. 11. 2012”. Tiếng trống bùm bùm bùm vang lên với một hồi dài báo hiệu cho một buổi học kết thúc. Các bạn ai ai cũng ùa ra chuẩn bị về. Riêng lớp tôi, vẫn trầm ngâm với vẻ mặt đầy mệt mỏi nhìn ra sân trường. Người chống cằm, người nằm ngủ, người đọc báo và tôi cũng không ngoại lệ vì tiết học sau, lớp tôi phải học bù môn lý.

Đã năm phút trôi qua, cô tôi bước vào lớp với vẻ mặt tươi cười đầy phấn khởi, trái ngược hoàn toàn với trạng thái của lớp tôi, lớp đứng dậy chào cô và bắt đầu tiết học mới.

Nhìn vẻ mặt của lớp, cô hiểu được lớp rất muốn nghỉ tiết này nhưng phải kịp với chương trình dạy học của cô nên cô quy định cho làm bài tập đến 11h 15 mới được nghỉ. Lớp tôi bắt đầu giải bài tập với một tâm thế đầy nôn nao theo từng bước nhảy của kim đồng hồ. Trong từng dòng chảy của thời gian, dường như lớp tôi say sưa với bài giảng và quên đi cả sự mệt mỏi, giờ giấc.

Một vài phút sau, cô đến nhóm tôi, tôi đã giải xong 9 bài so với quy định 11 bài của cô nhưng khi cô hỏi thì tôi lại bảo với cô là đang giải bài 1. Vì nghĩ rằng cô là người mà lớp mến nhất và gần gũi lớp nhất nên tôi đã đùa với cô. Có lẽ rằng cái đùa của tôi đã làm cô buồn và thất vọng nên gương mặt của cô có vẻ không vui. Thấy như vậy, thật sự tôi rất sợ cô mệt vì cũng đã trưa.

Thế là một vài phút sau, lại một lần nữa cô đến nhóm tôi và cũng là lúc kim đồng hồ chạy qua phút 31 (11h 31 phút). Tôi khẽ nói với cô "Cô ơi!” với hành động đã trễ giờ. Cô im lặng trong vài phút rồi từ từ bước lên bục giảng quay về phía bàn giáo viên. Mặt cô đỏ bừng, cô nói "Kể từ đây cô sẽ không dạy lớp nữa, lớp nghỉ” rồi cô bước ra. Lúc đó, tôi như chết lặng đi vì tôi chợt hiểu ra rằng vì tôi mà cô đã như vậy. Thế là "Cô giận tôi rồi”.

Tôi như ngừng thở kể từ khi cô bước ra lớp. Lớp đứng dậy chào cô mà không ai biết được lí do tại sao cô giận đến thế. Bước chân tôi run rẩy đi theo cô về phía nhà xe. Với một cảm giác run sợ, tôi hỏi cô "Có phải cô giận em, em đã làm gì sai?”

Cô trả lời: "Em tự hiểu”.

Với câu trả lời ấy, cô khiến tôi vô cùng lúng túng. Một cơn lạnh chạy dọc cột sống lưng tôi. Tôi biết phải giải thích như thế nào? Có lẽ cô đã hiểu lầm về ý nghĩ của tôi. Vừa lúng túng, vừa lo sợ, tôi lại nói tiếp với cô "Cô ơi! Không phải như vậy đâu cô”. Đáp lại lời nói của tôi là câu trả lời của cô "Cô cũng đâu sung sướng gì , vì các em, cô phải bỏ qua sự mệt mỏi của mình để đến lớp, vậy mà…” Một tiếng "vậy mà” ngân dài của cô khiến tôi nghẹn ngào, nghẹn ngào trong từng giây phút. Cho đến khi cô ra về thì tôi nhận ra rằng tôi đã hết cơ hội để giải thích với cô.

Tôi lặng lẽ bước đi trong nặng nề và thất vọng. Tôi nghĩ, giá như cô dành cho tôi 10 phút hoặc ít hơn 5 phút để tôi có thể giải thích lòng mình. Từng bước đi của tôi dường như nặng nề hơn trước gấp ngàn lần, tôi biết mình đang thiếu gì, cần gì nhất, đó là một lời nói của cô.

Vừa đi, tôi vừa suy nghĩ cho đến khi về ký túc xá. Vì hôm ấy là thứ năm nên buổi chiều chúng tôi được nghỉ. Tất cả các bạn đều tranh thủ đi ăn trưa vì thời gian quá trễ. Còn tôi, không lúc nào tôi ngừng suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra của tôi với cô. Trong tâm trí tôi chỉ có suy nghĩ và suy nghĩ.
Tôi không biết phải giải quyết như thế nào cả! Liệu cô có còn dạy chúng tôi nữa hay không? Mọi thứ quanh tôi, tất cả đều lặng im. Không một tiếng bước đi, không một cơn gió thổi, không một tiếng chim kêu. Im lặng đến nỗi tôi có thể nghe được tiếng thì thầm của thời gian. Chỉ còn trước mắt tôi là chiếc lá bàng rơi nhẹ nhàng xuống đất. Nhìn lá bàng rơi, mà sao tôi não nề đến thế! Mọi thứ như dừng lại tất cả khi lá bàng kia chạm vào mặt đất.

Tôi từ từ nhắm mắt lại, thở thật sâu và cố hình dung ra khuôn mặt của cô, chỉ khi nào hình dung ra được nụ cười trên gương mặt của cô thì lúc đó, tôi mới tìm thấy được cảm giác ấm áp trong tim. Nhưng…dường như tôi đã ngừng thở, tim ngừng đập, ngừng suy nghĩ…và tôi ngạc nhiên khi nhận ra rằng mình đang khóc. Nước mắt tôi thi nhau tuôn xuống. Trong lòng tôi nặng trĩu và hơn ai hết tôi biết mình đã thất bại. Lúc ấy, có một làn gió nhẹ nhàng khẽ lướt qua tôi, làn gió đi qua để cuốn đi nỗi đau của tôi hay để làm nhòe thêm mí mắt. Tình cảm của cô dành cho tôi như bị nhấn chìm trong nước mắt tôi. Tất cả những gì tồn tại trong tôi như bị khô héo, sự lạnh lùng đến tàn khốc và…tôi cảm thấy cô độc.

Đứng một mình ngoài hành lang. Tôi không muốn quay đầu lại, chỉ muốn để lòng mình quen với nỗi cô đơn. Tôi nghĩ đến cô, nghĩ đến những điều tệ hại nhất có thể xảy ra đối với tôi. Không khí lạnh lùng ấy như tuyết rơi chồng chất đầy mặt đất trùm lên cả giấc mơ đã qua của đời tôi. Tôi như đang đứng ở kinh tuyến này và cô như đang đứng ở kinh tuyến kia, không hề biết được trong tôi lúc nào cũng hướng về cô "một hướng”.

Nguyên cả ngày hôm ấy, tôi không hề cất lên được một tiếng nói vì tôi biết cái nồng ấm của cô đã không còn thuộc về tôi nữa. Có lúc tôi muốn thời quan sẽ quay trở lại để những gì đã xảy ra không còn xảy ra nữa. Nhưng " không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông”. Tôi cảm thấy hụt hẫng, đau khổ vô cùng.

Với sự dằn vặt của trái tim tôi, tôi phải làm sao và làm gì trong lúc này đây? Tôi chợp mắt và lắng sâu vào trong giấc ngủ, cố gắng hé môi cười với các bạn một nụ cười thật đau đớn, nụ cười trên vết thương lòng. Đi thẳng vào giấc mơ, tôi như đang lạc lối. Xung quanh tôi chỉ toàn là bóng tối. Tôi cố tìm ra cho mình một lối thoát nhưng tất cả đều vô vọng.

Từng giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống vai tôi. Tôi đang nghe, cố nghe, từng giọt gõ vào tán lá, tan ra rồi đọng lại nhỏ xuống mặt đất. Bỗng nhiên tôi nhìn thấy có dáng ai ở phía xa và vẫy tay gọi tôi đến. Trong tiếng mưa tí tách, tôi chợt nhận ra đó là cô.
Nhưng sao tôi chạy đi thì cô lại biến mất, chỉ vọng lại bên tai tôi một tiếng la to "Không”!?
Tôi giật mình tỉnh dậy, thì ra chỉ là một giấc mộng, nhưng khi tỉnh dậy thì hãy còn nhạt nhoà nước mắt.

Tôi suy nghĩ thật lâu cho những gì đã xảy ra với tôi trong hơn 3 tiếng đồng hồ trước và tôi quyết định sẽ giải thích với cô.

Tôi cầm trên tay chiếc điện thoại. Bằng cả trái tim, nước mắt và nỗi đau của mình, lấy hết can đảm nhắn tin cho cô. Tôi cố giải thích với cô rằng "Cô đã hiểu lầm em!”
Nghĩ thật nhiều, viết thật nhiều và hy vọng cũng thật nhiều với tin nhắn trả lời của cô.
Như tôi mong đợi, cô trả lời tôi trong một tin nhắn " Không có gì đâu em, đừng suy nghĩ nữa, thôi em học bài đi, cô mới đọc tin nhắn…”

Tôi cảm thấy mọi gánh nặng của mình như giảm đi một phần nào đó vì ít ra cô cũng đã nghe được lời giải thích của tôi. Nhìn từng nét chữ, từng dòng tin nhắn của cô, tôi chợt hiểu ra rằng "Tình cảm không chỉ là khâu đầu tiên mà còn là khâu cuối cùng trong quá trình hình thành một tác phẩm của cuộc đời”. Tôi thì thầm với tin nhắn của cô " Em cảm ơn cô nhiều lắm!”

Vậy là bức tường ngăn cách của tôi và cô đã được phá vỡ bởi tấm lòng bao dung ấy của cô. Thời gian đã thắm thoát trôi qua một tuần học, nhưng với tôi, ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí. Từ sự việc ấy, tôi đã học thêm rất nhiều điều và giá trị của cuộc sống. Thời gian có thể làm nguôi ngoai nỗi hối hận về những gì ta đã làm nhưng không gì có thể làm dịu bớt đi sự hối hận về những gì ta đã không làm.

"Trong cuộc đời mình, bạn đã được học với bao nhiêu thầy cô?” Tôi đã từng nghe câu nói này và cũng đã từng tự hỏi mình câu này. Mỗi người với mỗi suy nghĩ khác nhau, riêng tôi, điều may mắn nhất là tôi đã được gặp cô. Trong tâm trí tôi lúc nào cũng vậy, vẫn nguyên vẹn nụ cười truyền cảm của cô. Dường như thượng đế đã đem đến cho tôi một điều kỳ diệu, làm thay đổi cả cuộc đời tôi, điều kỳ diệu đó chính là cô Diễm Nga – giáo viên dạy Vật lý.

Nơi sâu thẳm chất chứa nhiều tình cảm nhất đó là trái tim tôi, nhưng liệu cô có thể hiểu được hay không? Trang nhật ký của tôi liệu cô có thể đọc được hay không? Mặc dù cô đã bỏ qua cho tôi từ tin nhắn ấy nhưng tôi biết rằng nỗi đau của tôi sẽ không bao giờ tan biến. Sự lạnh nhạt như một mũi tên xuyên toạc vào trái tim tôi. Cô ơi! Nó đau lắm!

Nếu như mọi thứ trên thế gian này có thể đánh đổi được niềm vui của cô thì tôi nguyện làm tất cả để có thể trả lại những giây phút ban đầu của cô. Một nụ cười như vườn hoa tinh thần mà khi nhìn vào tôi có thể cảm nhận được tấm lòng ngọt ngào và sâu lắng của cô. Tôi không biết phải thể hiện như thế nào khi đối diện trước mặt cô. Vẽ lên khuôn mặt hay dấu kín trong lòng tôi. Tôi rất sợ đánh mất điều gì đó vì với tôi mất có nghĩa là hết. Có lẽ rằng, con người ta lỡ lầm mắc phải một điều sai, tuy rằng vẫn muốn làm lại từ đầu trước khi vấp ngã thì vẫn không thể nào bù đắp lại những khoảng trống ấy. Nhưng với cô tôi thì hoàn toàn khác, cô không hề xa lánh và lạnh lùng với tôi, không hề tạo nên "mùa đông lạnh cóng” trên những giờ lên lớp. Cô vẫn tươi cười, vẫn quan tâm đến tôi như ngày đầu tiên ấy. Tất cả là tấm lòng cao thượng của cô.

Cho đến giây phút này, cô biết không, cái kỷ niệm ấy em vẫn luôn mang theo, chưa bao giờ dám quên. Cảm ơn cô! Cảm ơn tấm lòng cao thượng của cô đã cho em cơ hội giải thích và tin rằng em không cố ý.

Đôi lúc em muốn nhắn tin nhưng sợ làm phiền đến cô, muốn gặp mặt cô nhưng sợ mình không đủ can đảm đành mượn trang giấy trắng với những dòng chữ yêu thương gửi đến cô thay lời xin lỗi xuất phát từ tận đáy lòng mình.

Gửi đến cô lòng tri ân sâu sắc. Mong cô hãy tha thứ và bỏ qua lỗi lầm cho đứa học trò còn lắm dại khờ, ngây ngô này cô nhé!

Dù đây chỉ là vài dòng chữ từ những âm vần ghép tạo nên và được tô lên bởi màu mực tím nhưng tất cả nó đều xuất phát từ tấm lòng chân thành của em muốn dành cho cô, những dòng chữ chắt chiu những điều tốt đẹp nhất.

Trong vài dòng chữ không đáng là bao nhưng nó chứa đựng đầy đủ những tình cảm và lòng kính trọng, sự biết ơn mà em kính gửi tặng cô. Cô biết không "âm nhạc sẽ không xuất hiện và không làm rung động lòng người nếu cuộc sống không kỳ diệu với muôn nghìn âm thanh trầm bổng”. Những vấp ngã ấy của em, nó như những nốt nhạc mà em phải tạo nên để biến nó thành một bản tình ca của cuộc đời.

Thật sự em đã hiểu, hiểu ra rất nhiều từ bài học của cô. Thoáng nhìn vào thì ai cũng cho rằng nó đơn giản nhưng thật ra nó không đơn giản chút nào, khó nhưng lại dễ. Những lời nói, hình ảnh hay dáng vẻ bên ngoài không chứng minh được gì mà tìm ẩn ở sâu thẳm bên trong của họ và hành động. Tôi biết được cần quý trọng cho những giây phút mà ta đang có để khi thời gian trôi qua thì sẽ không để lại cho mình hai chữ "luyến tiếc” vì có luyến tiếc cũng đã muộn màng.

Cô biết không? Dòng chảy của cảm xúc không bao giờ có điểm dừng lại và sự hối hận của em cũng vậy, không biết đến bao giờ em mới có thể thấy nhẹ nhàng hơn.

Trời khuya, trăng thanh và gió lạnh, xào xạt lá bàng khẽ ru đêm, trăng ngoài cửa sổ sao cô đơn đến thế. Không biết bây giờ cô có đang cảm nhận được hơi thở của em. Cô đang chìm vào giấc ngủ say hay vẫn đang ân cần bên giáo án.

Hãy mãi luôn nở nụ cười của mình vì cô không hề biết rằng cái nụ cười ấy như nguồn động lực to lớn của chúng em, mãi luôn là cô của ngày trước để có thể truyền đạt cho em những bài học hay, những tri thức mới. Hãy mãi luôn là người lái đò đưa chúng em qua sông nơi chúng em cần có một điểm tựa vững chắc. Và hãy mãi là người nâng giấc cho những ước mơ của chúng em.

Thật đáng trân trọng biết bao chiếc áo sờn vai bao mùa mưa nắng, bụi phấn làm nhoè trên mái tóc của cô. Thật đáng yêu làm sao cái nụ cười đầy vô tư và sâu lắng của cô.

Màn đêm đã bắt đầu yên tĩnh, ánh trăng như một cao hơn thời gian đã không cho phép em tiếp tục gửi những dòng cảm xúc thầm kín của mình đến cô nữa rồi. Vậy đành xin dừng bút tại đây với một lời cuối em muốn nói với cô rằng "Em yêu cô nhiều lắm!”.

Có lẽ rằng đây chính là cơ hội cuối cùng là em có thể đặt ngòi bút của mình để viết lên những lời tri ân đối với thầy cô. Vì thời gian cũng không cho phép em nữa rồi. Nhân ngày nhà giáo Việt Nam, em xin gửi đến tất cả thầy cô những lời chúc sức khỏe, chúc thầy cô luôn thành công trên những chặng đường để luôn là những bậc người " gõ đầu trẻ” đầy nhiệt huyết.

Mãi mãi là những người thầy, người cô nuôi dạy những ước mơ của em. Cảm ơn những bài giảng ân cần, tận tụy, cảm ơn những hy sinh thầm lặng của thầy cô, cảm ơn những viên gạch mà thầy cô đã vun đắp lên để làm nên những bậc thang giúp chúng em bước thêm một bước, dang rộng đôi bàn tay nhỏ bé mở ra cánh cửa của tương lai.

Dù cho năm tháng có vô tình trôi mãi mãi thì tình cảm mà chúng em dành cho thầy cô vẫn còn nguyên vẹn trong trang nhật ký của em. Và cho dù nơi đây, thầy cô đứng lại để dõi theo từng bước đi của em thì nơi đó, trái tim em vẫn luôn thuộc về thầy cô, vẫn mãi nhớ ơn người thầy tần tảo, sớm hôm trong ánh đèn, miệt mài bên trang giáo án.

Từ sự quan tâm lo lắng của thầy cô đã giành cho chúng em đó chính là nơi tình yêu bắt đầu mà chúng em cảm nhận được. Thầy cô biết không, cảm xúc của lòng người không bao giờ có giới hạn, và cũng giống như những vì sao sáng trên trời cao, mãi mãi không bao giờ tắt, luôn luôn được đặt ở vị trí cao nhất và lúc nào cũng hướng về nó để đó là nơi động lực lớn mà em có thể vượt qua mọi ngưỡng cửa của cuộc đời mình.

Thầy cô như những chiếc lá vàng thu sẵn sàng rơi rụng xuống đất để nhường chỗ cho những chồi non chúng em bắt đầu vươn lên, để góp phần làm cho cây kia lúc nào cũng đẹp, cũng tươi tốt, luôn luôn vươn cao để hứng những giọt sương tinh khiết của cuộc sống.
 
 
 
 
 
THẦY ƠI! EM LUÔN NHỚ ĐẾN THẦY
 
Trần Văn Cần – Lớp 10.13 (Giải nhì )
 
 
Trong mỗi chúng ta, ai cũng có một thời thơ ấu gắn với bạn bè, trường lớp, thầy cô. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, đáng nhớ nhất. Có lẽ vì thế mà không ai có thể quên được những kỉ niệm sâu sắc về hình ảnh những người thầy, người cô. Riêng tôi cũng vậy, từ trong niềm nhớ hình ảnh người thầy dẫn dắt tôi trong suốt những năm học cấp 2 đã hiện về trong kí ức. Đó là thầy giáo dạy môn Địa lý.

Thầy tốt nghiệp ngành Địa lý, về dạy trường chúng tôi trên dưới mười năm. Tôi cũng không hình dung được lương giáo viên dạy Địa lý khác xa với lương giáo viên dạy bộ môn chính ra sao, nhưng tôi thấy thầy luôn vui vẻ, yêu nghề và yêu học trò của mình. Thầy thật thà, chất phác, tính tình vui vẻ, hòa nhã với tất cả mọi người, ai ai cũng yêu quý thầy. Cuộc sống kinh tế gia đình thầy còn khó khăn, chật vật lắm… Vào mỗi sáng sớm, tôi thường thấy thầy cùng vợ chở rau củ quả ra chợ bán, xong việc, thầy mới đến trường. Hết việc trường, thầy lại tất bật ra rẫy thăm vườn. Có lần nghỉ học tôi bắt gặp thầy phơi mình giữa cái nắng trưa oi bức trong khu vườn nhà thầy, thầy đang lom khom nhổ cỏ, bón phân, từng giọt mồ hôi lăn dài trên hai gò má rám nắng của thầy, tấm lưng trần phong phanh trong chiếc áo cũ sờn vai cũng ướt đẫm mồ hôi. Tôi thương thầy tôi quá! Đêm đêm thầy miệt mài bên trang giáo án với ngọn đèn khuya, ngày thì ngoài giờ lên lớp thầy lại tất bật với công việc ruộng vườn. Tất cả cũng chỉ để mưu sinh. Thầy siêng năng, cần mẫn thế nhưng cuộc sống gia đình thầy vẫn không khá lên được. Có lần tôi chợt nghĩ, số thầy sao mà khổ.

Nhưng không vì những khó khăn của cuộc sống mà thầy tôi bỏ nghề. Trái lại, tôi luôn thấy thầy rất tận tụy với nghề, quan tâm nhiều đến học sinh. Tôi biết thầy luôn bận rộn với công việc, hết việc nhà rồi đến việc trường. Chừng ấy công việc đã làm thầy tôi mệt lắm rồi nhưng thầy vẫn giành thời gian để gần gũi, an ủi và động viên chúng tôi. Chính những giây phút ấy thầy đã tạo cho chúng tôi có cảm giác như có cha mẹ bên mình, bởi chúng tôi là những học sinh nội trú sống xa nhà, xa cha mẹ nên cũng vì thế mà chúng tôi rất cần tình cảm của thầy.

Thầy ơi, tiết học ngày xưa mà như mới hôm qua, tất cả như hiện về trước mắt…Ngày ấy, tôi mong chờ từng phút từng giây, mong sao tiết thầy mau tới, bởi tôi muốn được nghe giọng thầy giảng bài, được nghe thầy kể chuyện, tâm sự.

Ngày ấy lớp chúng tôi có tiết Địa lý, đó là tiết thực hành và kiểm tra mười lăm phút, không muốn mình bị điểm kém, không muốn thầy buồn phiền vì mình. Chính những điều ấy đã thôi thúc tôi có ý định xấu xa và hành động thiếu suy nghĩ: mở tài liệu trong giờ kiểm tra. Khi thu bài cả lớp tôi vui mừng, xôn xao vì nghe thầy nói sẽ chấm bài và trả bài ngay tức thì. Buổi hôm đó, tôi được mười điểm, nhưng tôi cảm thấy ấy náy trong lòng vì con điểm này không phải con điểm chính bản thân mình nỗ lực. Cuối giờ tôi đã khóc và nói hết sự thật cho thầy biết, thầy ôm tôi vào lòng: " Em biết lỗi và nhận lỗi là được rồi, thầy không trách em đâu, thầy thích người thật thà và can đảm như em”. Tự nhiên, tôi thấy trong lòng mình nhẹ nhõm hơn, và quí trọng thầy hơn. Tôi tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học hành, chăm chỉ và trường hợp ấy sẽ không có lần thứ hai.

Em cảm ơn thầy! Cảm ơn thầy đã cho em khoảng thời gian đáng nhớ nhất của tuổi học trò. Thầy là người luôn gắn bó và yêu thương chúng em, thầy dạy cho chúng em những bài học về tri thức, những bài học làm người. Mai đây, dù đi đâu về đâu em vẫn luôn khắc ghi những gì thầy dạy, hình ảnh thầy sẽ mãi trong kí ức của em.
 
 
 
 
 
ƠN CÔ NGÀY ẤY – BÂY GIỜ
Lượng Thúy An – Lớp 12.2 (Giải ba)
 
"Một con đò sang ngang, ôi lòng cô mênh mang!
Cho em biết yêu cánh cò trong câu ca dao
Cho em biết yêu bống trắng ăn cơm vàng của cô Tấm ngoan…
Và cho em yêu hai sương một nắng để làm nên lúa vàng
Bài học làm người em vẫn khắc ghi:
Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy”
 
Đã mười hai năm trôi qua kể từ khi em vào lớp một, và cũng đã có biết bao thế hệ được cô cầm tay uốn nắn những nét chữ đầu tiên. Đến bây giờ em đã khôn lớn thành người, nhưng cứ mỗi lần nhớ về những lời dạy của cô ngày ấy em lại cảm thấy lòng mình dấy lên một lòng biết ơn vô hạn. Khi em vào lớp một, buổi học đầu tiên của em được bắt đầu bằng một nụ cười thật tươi và ánh mắt trìu mến của cô. Cô không đẹp như nàng tiên trong truyện cổ tích. Không có làn da trắng như tuyết. Không có mũi dọc dừa. Không có những bộ quần áo đẹp nhưng cô có một trái tim tràn ngập yêu thương.

Vốn không được hoàn chỉnh về mặt hình thức, em đã rất tự ti về ngoại hình của mình, ngại tiếp xúc với những người xung quanh. Thế giới của em khép chặt trong một cái vỏ ốc mang tên "tự ti”. Cuộc sống đối với em đã từng là những ngày thật u ám. Em không biết sinh ra trên đời này để làm gì? Để cho ai? Em đã tưởng rằng cuộc sống của mình hoàn toàn vô nghĩa. Bởi cuộc sống này không mang lại cho em niềm tin, niềm vui…lại càng không phải là hạnh phúc. Sinh ra và lớn lên trong gia đình bình thường nhưng em được bố mẹ cưng chiều. Em không phải làm mọi việc trong nhà, từ lau nhà, rửa bát, đến nấu cơm. Bố mẹ dành làm tất cả để em có đủ thời gian và điều kiện học hành. Nhưng cũng vì lý do đó mà em sống thật ích kỷ. Em chưa bao giờ nghĩ về người khác, mặc nhiên cho rằng mọi thứ đều tự nhiên mà có, và có lẽ cũng chính vì thế mà em cảm thấy rằng cuộc sống của mình quá đơn điệu, nhàm chán và vô vị. Ngày qua ngày chỉ là một lối mòn với những công việc thường nhật y hệt như nhau, hết đi học lại ăn cơm, rồi lại ôn bài. Nó cứ như một cái vòng lẩn quẩn mà khi người ta càng mong muốn thoát ra thì nó lại đưa ta vào một vòng lẩn quẩn khác. Em đã từng tưởng tượng ra rằng cuộc sống phải là một cái gì đó thật lớn lao, người ta phải sống có những hoài bão thật to lớn. Nhưng em không có ước mơ. Em cũng chẳng biết sau này mình muốn làm công việc gì? Chỉ đơn giản là bố mẹ em bảo em thi vào trường nào và muốn em làm nghề nào, em sẽ làm theo như thế. Có lẽ người ta phải dám tin thì mới dám mơ, dù chỉ là những giấc mơ vô cùng nhỏ bé. Nhưng cuộc sống của em đã từng không có chỗ cho những niềm tin. Nhìn những người bạn của mình tham gia những hoạt động của Đoàn hội, họ rất năng động, đứng trước họ, em cảm thấy mình thật nhỏ bé. Em cũng thèm được như họ, nhưng em không biết mình phải bắt đầu từ đâu. Đã từng có những lúc em tin mình là một người vô dụng, không thể làm được việc gì và cái cảm giác đó lúc nào cũng xâm chiếm lấy em. Khoảng thời gian trước khi gặp cô, những trục trặc trong chuyện gia đình, bạn bè, học hành cứ liên tục xảy đến với em. Đó là khoảng thời gian em thật sự suy sụp. Em đã ngỡ rằng cuộc sống của mình rồi sẽ chẳng có lối thoát.

Nhưng…
Đó là trước khi em gặp cô.
Gặp cô, được cô hướng dẫn đã thật sự làm thay đổi cuộc sống của em.

Lần đó, em được cô giảng bài tiểu luận, thấy cô thật dễ gần, đặc biệt là cô rất hay cười, nỗi sợ hãi ban đầu trong em đã không còn cơ hội lên tiếng nữa.

Thế rồi cô dạy em, không chỉ là bài tiểu luận, mà cả về cách học, cách tìm thông tin…và hơn hết là cách suy nghĩ. Cô nói rằng cô tin em có thể làm tốt bài văn này cho dù em chỉ làm có một mình, bố mẹ em chưa từng nói tin em làm được việc gì? Và em đã cố gắng rất nhiều để chứng minh mình có thể làm một cái gì đó. Khi em thất vọng và bắt đầu thấy chản nản về những vấn đề khó, cô nói rằng nếu chưa suy nghĩ đến tận cùng thì làm sao biết rằng mình không làm được. Đúng vậy, làm sao biết mình không làm được khi chưa cố gắng. Cô còn hỏi thăm kết quả học kì trước của em, rất tệ nhưng cô chỉ cho rằng đó là do em chưa biết cách học sao cho hiệu quả. Em tự hỏi vậy là năng lực của mình còn hơn thế nữa sao. Cô giúp em định hướng những kế hoạch trong tương lai để em có cái đích để đi đến, để sống và sống có ý nghĩa. Cô còn rất trẻ, hàng ngày bận rộn với biết bao công việc…tự hỏi sao cô có thể xoay sở một khối công việc lớn như vậy. Em thèm được như cô, thèm được sống một cách có ý nghĩa, làm được nhiều công việc có ích, cho chính mình, cho gia đình và cho chính cộng đồng này. Em nhận ra rằng mình không phải là một người bỏ đi, một người thừa trong gia đình và xã hội mà em đã từng lầm tưởng, cuộc sống vẫn cứ trôi đều đặn, ngày qua ngày, nhưng những ngày qua đi của em không còn là những ngày đơn điệu và tẻ nhạt nữa. Bởi vì em đã có niềm tin vào cuộc sống, em đã hiểu mình sống vì cái gì? Em đã có ước mơ – mơ ước được trở thành giáo viên như cô. Em muốn chứng minh cho cô, em cũng có thể làm được những gì mà mình mơ ước.

Được gặp cô và được cô trực tiếp hướng dẫn đã làm thay đổi em, cô học trò tự ti và rụt rè như ngày nào. Đó chính là "cầu vồng sau cơn mưa tươi sáng nhất”. Với em giờ đây cuộc sống không còn là những ngày u ám mà là những ngày có sắc vàng, sắc nắng, sắc xanh của bầu trời, của cây cỏ, có màu đỏ của mái nhà, của những bông hoa… em đã biết mở lòng mình với cuộc sống còn rất nhiều điều đẹp đẽ. Em đã biết quan tâm tới gia đình, biết chia sẻ nhiều hơn với bạn bè…nhưng em tin rằng một ngày nào đó, em sẽ có một cơ hội nói với cô. Em sẽ thành công vì cô " Người đã làm thay đổi cuộc đời em”. Một nhà giáo dục người Mỹ đã từng nói: "Học phí thì có thể trả bằng tiền nhưng tình thương của thầy dành cho trò là vô giá không gì trả nổi”.

Em xin được gửi đến thầy, cô sự tri ân của một đứa học trò đã từng được thầy cô dạy dỗ, đứa học trò đã từng có một thời gian trung học đẹp như cổ tích.
 
 
 
 
 
NGƯỜI THẦY VÙNG CAO
Nguyễn Vương – Lớp 11.2 (Giải ba)
 
 
Tôi sinh ra va lớn lên trong một cái xã nghèo Phan Dũng xa xôi bao quanh là núi đồi hiểm trở. Vì là xã nghèo nên chẳng ai học hết bậc trung học cơ sở vì thế mà nhà trường phải tuyển giáo viên từ đồng bằng, thị trấn lên vùng núi cao xa xôi này, nơi có những con người hiền lành chất phác, có những đứa trẻ khao khát đến trường như tôi để tận tâm với công việc trồng người của mình. Thầy Võ Thanh Thông một trong những người thầy mà tôi chẳng bao giờ quên dù đi đến nơi nào, học bao nhiêu thầy cô chăng nữa.Hình ảnh người thầy ấy vẫn mãi khắc sâu trong lòng tôi.

Không chỉ có tôi mới mến thầy mà hầu như các học sinh trong trường THCS Phan Dũng ai ai cũng đều quý mến thầy, có bạn còn quý mến hơn tôi ấy chứ. Bởi lẽ, thầy là một người hiền lành, tận tâm, tận tình trong công việc giảng dạy của mình cũng như việc sinh hoạt, ăn ở của chúng tôi, thầy là người quan tâm nhất trong các thầy cô.

Chúng tôi là học sinh vùng cao nên tiếp thu kiến thức do thầy truyền đạt còn rất chậm. Vì thế mà thầy không chỉ lên lớp vào buổi sáng, buổi chiều mà còn dành cả thời gian buổi tối của mình để kèm cho chúng tôi. Thời gian này các học sinh yếu, kém kể cả học sinh khá giỏi thỏa thích hỏi thầy khi bài học còn có chỗ chưa hiểu. Thầy rất tận tình giảng giải cho chúng tôi, trong đó có tôi, bởi tôi là một học sinh yếu. Nhờ vậy mà sau mỗi năm học tôi và các bạn đều lên lớp cả. Ngày chủ nhật là ngày các thầy, cô về với gia đình của mình sau một tuần ở lại trường còn thầy lại tận tình đến gia đình tụi học sinh chúng tôi để động viên chúng tôi cố gắng học tập và hơn nữa, thầy hỏi thăm sức khỏe mọi người trong gia đình. Vì thế mà thầy không chỉ được học sinh quý mến mà mọi người trong làng ai cũng quý thầy cả và vẫn thường gọi thầy là " Người thầy tình nghĩa”.

"Người thầy tình nghĩa” ấy giờ khác trước rất nhiều các bạn ạ. Lúc mới lên trường, thầy là một chàng thanh niên với thân hình khỏe khoắn, cặp mắt sáng ngời, cùng làn da ngâm đặc trưng của xứ biển Phước Thể. Còn bây giờ cũng chỉ vì cái biệt hiệu mọi người thường gọi " Người thầy tình nghĩa” mà thầy tôi giờ không còn như trước nữa. Thầy vốn cao giờ lại gầy với đôi mắt đã bị căng nặng vì bốn năm nay thầy luôn hăng say trong công việc vẫn miệt mài bên những trang giáo án cùng với ánh đèn dầu loe lét thâu đêm để cho chúng tôi những bài học hay.

Không chỉ cực nhọc trong công việc mà các hoạt động của trường tổ chức, thầy đều gánh vác hết cả. Trong đó có hội trại, trường tôi đều tổ chức hàng năm vào ngày 9/1. Tụi học sinh chúng tôi ai ai cũng háo hức đến cái ngày này vì sẽ được vui chơi thỏa thích sau những ngày học tập căng thẳng. Chơi là một chuyện, nhưng làm trại lại là một chuyện khác, chúng tôi mấy ai biết làm trại vì thế mà công việc làm trại đều gánh trên đôi vai gầy gò của thầy. Chúng tôi chỉ giúp thầy một phần ít ỏi thôi. Cái đêm hội trại là cái đêm thầy trò ngồi lại bên nhau để tâm sự. Tôi còn nhớ cái đêm hội trại năm lớp 9, là năm cuối cấp, rồi chúng tôi sẽ đi xa mãi, xa mái trường thân yêu này, xa các thầy cô và gia đình. Cái đêm hôm đó trong khi mọi lớp đang tổ chức liên hoan trong trại của mình thì lớp tôi với thầy Thông ngồi bên bếp lửa trại cùng với những củ khoai lang đang vùi, thầy kể cho chúng tôi nghe nhiều chuyện lắm, kể cho chúng tôi về cái ngày đầu tiên thầy lên trường THCS Phan Dũng xa xôi này.

Mới đây mà đã bốn năm rồi các em nhỉ, thầy không nghĩ là vậy, vì cái ngày ấy vẫn đọng lại đâu đây. Thầy còn nhớ cái ngày ấy, không may mắn với thầy cho lắm, mới ngày đầu tiên lên trường mà xe đã nổ lốp, mà đâu phải nổ lốp giữa xóm làng may ra còn có người sửa chữa, còn đằng này sự việc xảy ra ngay giữa đoạn đường đèo không một bóng người qua lại.

Nghe thầy nói vậy thì tôi bỗng ồ lên và hỏi:

- Vậy thầy làm thế nào? Thầy không định dẫn xe về lại thị trấn ấy chứ? Mà thị trấn cách chỗ thầy cũng khoảng 20km à. Chắc thầy bực lắm đúng không?

Nghe tôi hỏi vậy thầy với vẻ mặt tươi vui và nói:

- Ừ! Thầy dẫn nó về chứ biết làm sao được, không điện thoại, không người qua lại, ngoài dẫn "con ngựa” này về lại thị trấn chứ. Mà đúng như em nói lúc ấy thầy rất bực, nói thật với các em là sau khi thầy tốt nghiệp Trường cao đẳng sư phạm Đồng Nai, thầy chỉ thích công tác tại một ngôi trường huyện vừa gần nhà để thuận tiện cho việc đi lại, không ngờ mình lại lên cái vùng núi xa xôi Phan Dũng này. Cái nơi thầy chưa bao giờ nghĩ đến. Nghe được tin, thầy vô cùng tuyệt vọng và không thích lên đây một chút nào cả. Nhưng đến Phan Dũng, cái xã nghèo hiện ra trước mắt thầy với những ngôi nhà sàn xinh xắn lợp bằng mái tranh với những con người da ngâm hiền lành, chất phác. Chỉ mới đến đây lần đầu mà thầy rất có cảm tình các em ạ. Còn bây giờ cái xã Phan Dũng nghèo xa xôi này với thầy đã là nhất rồi. Phan Dũng không chỉ là xã nghèo mà còn là tình thương, nghĩa tình với thầy. Chắc thầy sẽ công tác ở đây đến hết đời các em ạ.

Thầy vừa nói vừa xúc động, chúng tôi cũng vậy, cũng xúc động và nói:

- Chúng em sẽ cố gắng học tập thầy ạ, để khỏi phụ lòng mong mỏi của thầy, để xây dựng cái xã nghèo Phan Dũng này ngày càng giàu và đẹp thầy nhé!

Ừ! Các em biết suy nghĩ vậy là tốt. Nhưng con đường học tập của chúng em đâu bằng phẳng mà gập ghềnh còn nhiều chông gai lắm các em ạ. Đây là năm cuối cấp rồi chúng em sẽ xa trường, xa thầy cô, gia đình, xa cái xã Phan Dũng này để đến nơi khác học tập. Sẽ không còn thầy cô bên cạnh để chăm sóc cho chúng em nữa, các em phải tự lo cho mình, chúng em cố gắng lên nha!
Nghe thầy bảo vậy, chúng tôi ai cũng bật khóc.

Chúng em sẽ cố gắng thầy à!

Thầy với bàn tay gầy gò xoa đầu tôi và bảo:

Thôi các em nín đi! Chúng ta đã lớn rồi mà. Cô Quý dọn chè đang chờ chúng ta kìa, mau vào thôi các em.

Chúng tôi nghe lời thầy vào trại vui vẻ chén hết nồi chè, rồi mạnh ai vào vị trí để ngủ, nữ thì lên lớp còn nam thì ngủ ở trại. Khi các bạn đã nghỉ, thì tôi vẫn thức để suy nghĩ về một ngày mình rời xa mái trường thân yêu này, xa thầy cô, gia đình, bạn bè cả cái xã Phan Dũng này nữa, thì tôi thấy thầy từng bước nhẹ nhàng vén chăn cho các bạn, trong khi các thầy cô khác đang vui vẻ bên bếp lửa trại. Thầy đúng là một người đáng cho các thầy cô khác noi gương, cho học sinh chúng tôi học tập.

Qua nỗ lực cố gắng trong học tập và bây giờ tôi cũng là một thành viên của lớp 11.2 trường PTDTNT Tỉnh Bình Thuận. Đã hai năm rồi tôi xa mái trường Phan Dũng, xa người thầy mà tôi luôn kính trọng, giờ ngồi một mình trước ghế đá sân trường, hình ảnh mái trường, người thầy ấy lại ùa về trong tâm trí tôi. Sao tôi thấy nhớ quá! Không biết giờ này thầy đang làm gì nữa? Chắc là thầy đang miệt mài bên trang giáo án với ngọn đèn dầu loe lét, chắc là vậy rồi,vì tối nào thầy cũng thế. Thầy ơi! Dù có học ở nơi nào, học bao nhiêu thầy cô, thì mái trường Phan Dũng thân yêu và thầy mãi khắc sâu trong em và không một ngôi trường, thầy cô nào thay thế được. Chắc chắn là vậy! Công giáo dục của thầy, em mãi khắc ghi, không có thầy. một học sinh yếu như em làm sao có thể bây giờ là một học sinh giỏi của trường PTDTNT Tỉnh Bình Thuận được. Em thương thầy nhiều lắm thầy ơi!

Tôi và thế hệ trẻ của xã nghèo Phan Dũng lần lượt được chuyến đò tình nghĩa của "Người thầy nghĩa tình” đưa đến bến bờ tương lai tươi sáng, rồi người thầy ấy lại lặng lẽ quay về bến cũ để đưa những chuyến đò tiếp theo đến hết đời mình. Đời học sinh chúng ta, ai cũng có một người thầy để mình kính trọng, với tôi thì thầy Thông là người thầy mà không một thầy cô nào thay thế được. Tri ân thầy cô là việc học sinh chúng ta nên làm. Bởi những việc tri ân của chúng ta không là gì so với công giáo dục của thầy cô. Vì thế mà chúng ta phải cố gắng học thật giỏi để khỏi phụ lòng thầy cô thân yêu.
 
 
 

* Các tin đã đưa:

Bài phát biểu cảm nghĩ của em Lô Thị Trâm Anh trong Lễ khai giảng năm học 2017-2018 (06-09-2017)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Thường Ngọc Ý Nhi trong Lễ khai giảng năm học 2016-2017 (05-09-2016)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Thạch Thị Hoa Ly trong Lễ Bế giảng năm học 2015-2016 (20-05-2016)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Xích Thị Cẩm Tiên trong Lễ khai giảng năm học 2014-2015 (06-09-2014)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Thông Thị Kim Xay trong Lễ khai giảng (19-09-2012)
"Tri ân trưởng thành và sinh nhật tuổi 18" (15-05-2012)
Bài dự thi "Điều em muốn nói" (04-03-2012)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Nguyễn Quan trong Lễ khai giảng (26-10-2011)
Nhớ lại buổi chào cờ đầu tiên năm cuối cấp (20-09-2011)
Bài dự thi "Nét bút tri ân" (20-08-2011)
Bài dự thi về môi trường (20-08-2011)
Bài dự thi về môi trường (20-08-2011)
 
LỊCH
Untitled Document
THÔNG BÁO
.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.
HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG
.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.







ALBUM NHẠC HỌC TRÒ
Untitled Document
THÔNG TIN CẦN BIẾT
 Truong PTDTNT Tinh Binh THuan
Tỷ giá ngoại tệ
Xổ số kiến thiết
Giá vàng
Xem thời tiết
Lịch phát sóng
Lịch cắt điện
 
THỐNG KÊ
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :. + Số người online: 23
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :. + Số lượt truy cập:
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.