.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.
Trang chủ |Đăng nhập | Webmail | Facebook | vnEdu | Trường học kết nối
 
MENU CHÍNH
Untitled Document
TÌM KIẾM
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.
LỜI HAY Ý ĐẸP
 Untitled Document
* Thất bại một lần không có nghĩa là cùng đường mà chúng ta phải đi bằng một con đường khác.

* Một suy nghĩ tiêu cực sẽ không bao giờ mang lại một cuộc sống tích cực.

* Người ta đều có lúc sai sót, nhưng chỉ khi nào bạn lặp lại sai sót cũ, thì bạn mới phạm sai lầm.

* Khi đang vui, bạn nên nghĩ rằng niềm vui này không vĩnh hằng. Khi đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

LIÊN KẾT WEBSITE
.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.










BỂ CÁ CẢNH
Untitled Document
 
20-08-2011
Bài dự thi về môi trường
 
 

Truyện ngắn: 
 NGƯỜI CON CỦA BẢN LÀNG
 (Giải nhất cuộc thi sáng tác về môi trường)

Ba Lĩnh vừa mới ra chợ mua mớ thuốc xịt sâu về nhà. Lão ngồi xuống ghế lấy điếu thuốc lá ra rít một hơi rồi thở dài. Mụ Là (vợ lão) thấy thế bực mình bảo: Suốt ngày cứ hút, no bổ chi cái đó, nhà nghèo đã rồi, thuốc lá lại cứ tăng giá”. Vợ lão vừa chưa dứt câu thì lão nói lại ngay: “Cái mụ này, nói mãi thế, tôi là chủ nhà này hút hay không hút kệ tôi, cấm được sao. Ở ngoài tôi thấy người ta hút ầm ầm, thầy giáo thằng Vệ kia lại còn hơn tôi là đằng khác, kia kìa chủ tịch Tỉnh mà còn hút có sao đâu”. Vợ lão đã rưng rưng nói tiếp: “Thế ông định hút tới bao giờ”. Lão thản nhiên dằn giọng: “Suốt đời”. Nói xong lão vác bình xịt ra, đổ thuốc vào bình xịt và phun xối xả phun xong đống vỏ thuốc trừ sâu lão quẳng “đại” vào bờ mương máng… một cách thản nhiên rồi ra về. Về đến nhà mụ Là bảo: “Xịt xong chưa?”. “rồi” lão trả lời ngay. Mụ Là bảo: “Lát nữa đi đón thằng Vệ về đi, chắc giờ nó đang ở bến xe đó”. Lão khoát tay. “Hôm nay bà đi đón nó đi, tôi còn đi tắm rửa rồi lên rẫy cưa mấy khúc gỗ sẵn phát thêm tí đất nữa”. Mụ Là nói tiếp: “Chứ ông không sợ kiểm lâm à, mấy hôm nay tôi thấy chúng tập trung đông lắm đấy. Lão ta thản nhiên: “Sợ gì, cứ phát, cứ cưa, nghe tiếng xe là núp, xe đi rồi lại tiếp tục phát, mà đó là rừng đầu nguồn nhiều thú lắm nhá lại còn gỗ quý nữa tối về thì phải nắm vài triệu trong tay”. Mụ Là lại bảo: “Thế ông phát chỗ khác không được à? Lỡ bị bắt thì ai nuôi cái nhà này? Thằng Vệ thì mới ra đại học chắc gì nó tìm được việc làm. Lão ta to tiếng: “cái bà nay lo cái gì? nhát không làm được việc lớn, không phải là quân tử. Mấy thứ đó chẳng sợ gì hết. Hai năm nay tôi có bị bắt qua đâu, mà có bị bắt thì cũng là hàng nhóm, mấy chục thằng đấy chứ. Nó mà bắt trúng mấy thằng kia ta chạy. Thôi dọn cơm rồi đi đón thằng Vệ đi khổ quá. Vừa lúc đấy thì Vệ về: “Con chào bố mẹ ạ”. “A, Vệ về đấy hở con có mệt không? Thôi cất balô đi rồi rửa tay ra đây ăn cơm”. Bà Là nói.

Vệ là một sinh viên đại học vừa mới tốt nghiệp. Suốt ba năm nay anh mới về nhà, anh thấy xóm làng, xã mình quá nhiều thay đổi. Sự đổi thay đột ngột của xóm làng làm mất đi vẻ hoang sơ của nó. Anh buồn rầu và liền nói với lão Lĩnh: “Bố ơi, chiều hôm qua cô giáo chủ nhiệm lớp con mới bảo là Đảng và Nhà nước ta phát động chiến dịch bảo vệ môi trường đấy. Nếu xã ta thực hiện thành công chiến dịch này thì sẽ được cơ quan cấp cao phát thưởng, nhận bằng khen đấy nha”. Ba Lĩnh đáp lại lời con một cách thản nhiên: “Con trai bố ơi con nói với bố những điều này làm gì, bố không làm việc trong cơ quan nhà nước thì có nói với bố cũng chẳng ích gì con ạ, hãy đem lời con nói với ông chủ tịch xã là ông Bảo thế mới đúng”. Bà Là nói ngay: “Cái ông này bảo vệ môi trường là trách nhiệm của toàn xã hội, toàn nhân loại sao ông nói những lời vô tư như thế với con hả?”. “Lão hét toáng lên : “Bảo vệ môi trường ... nói điều đó với tôi làm gì, thế bà bảo tôi nên làm thế nào hả?... Chẳng nhẽ bảo tôi vứt cái rẫy không cưa cây, săn bắt nếu thế lấy gì mà ăn hả? Tiền bà mua rau cá cũng từ đó mà ra. Đấy nếu bà giỏi thì làm ra tiền không ảnh hưởng  tới môi trường xem nào”. Vệ liền ngăn bố mẹ cãi nhau: “Thôi bố mẹ không nên cãi nhau nữa nếu thế mất văn hóa lắm. Thôi ăn cơm đi bố mẹ ơi kẻo ngụội bây giờ”.

Vừa ăn cơm xong ba Lĩnh đến nhà ông Trường, họ bàn bạc và còn uống rượu với thanh niên trong làng nữa có cả thằng Tèo con trưởng thôn. Rồi họ lấy xe thồ ra cưa, rìu đủ cả tiếp đó họ kéo nhau lên rừng đầu nguồn, có khoảng bảy đến tám người . Buổi tối hôm ấy lão về nhà mồ hôi nhễ nhãi gõ cửa: “Mở cửa bà nó ơi”. “Đây, ra ngay đây”. Lão hớn hở khoe: “Ta giàu rồi xe chất đầy gỗ quý có gỗ Lim, Trắc, Cămxe và còn một con gấu nữa tất cả là của tôi”. Bà Là nói: “Trời ơi! Lại còn bảo vệ môi trường với chả thiên nhiên gì nữa! còn Vệ thì núp ở mép phòng nhìn chằm chằm buồn cho gia đình mình và xã hội.
 Vệ đã gia nhập vào đoàn tuyên truyền của xã, anh còn nhận chức kiểm soát viên. Sáng hôm sau, anh đi ra chợ xem xét tình hình cùng một kiểm soát viên tên Đầu nữa mọi người không biết anh nhưng họ lại biết anh là một kiểm soát viên. Anh thấy xung quanh và cả chợ rác rưới bốc mùi hôi thối. Đi dạo xung quanh anh thấy những kênh rạch bị tắt nghẽn do rác, ngoảnh lại nhìn xuống dòng sông quê hương, nơi anh hay tắm mát nhưng chỉ với ba năm không về nhà thôi mà giờ này bờ sông đã thành bãi rác, dòng sông xanh tươi thì giờ đã chuyển sang đen, hàng cây quanh sông giờ đã trơ trụi. Mọi người cứ náo nức ở chợ chẳng ai quan tâm đến anh.  Bỗng anh thấy một người phụ nữ đổ rác xuống sông anh liền chạy tới nói: “Sao bác lại làm như vậy?”. Người đó nói: “Tôi làm gì?”. Vệ bực tức nói: “Đổ rác xuống sông chứ còn làm gì nữa, bác biết làm như vậy không những ảnh hưởng tới môi trường bác đang sống mà còn ảnh hưởng tới sức khoẻ của người khác, bôi xấu cảnh quan của xã hội, ảnh hưởng tâm trí trẻ thơ. Nếu bác mà đổ thêm lần nữa tôi sẽ cho bác lên uỷ ban xã. “Thôi được, tôi hứa từ nay tôi sẽ không làm như vậy nữa”. Vừa dứt câu người phụ nữ ấy chạy đi ngay. Tâm trạng buồn thảm nhưng anh vẫn quyết định đi dạo ở những cánh đồng nơi anh thường hay trăn trâu thuở bé, nhưng cảnh tượng hiện ra trong mắt anh làm anh thất vọng: vỏ thuốc xịt đầy khắp, bao đựng phân trắng xoá. “Ô nhiễm hết, tất cả đều ô nhiễm hết, à mà ngôi trường cũ của mình thì sao đây”. Anh tự nói và đạp xe đi ngay.

 Tới ngôi trường ôi cũng thế thôi, vẽ bậy, rác rưởi. Thất vọng anh quay về với đôi mắt chằm chằm, anh đã xác định được mục tiêu của mình. Về tới nhà bà Là bảo: “Đi đâu sao mà lâu thế con, vào nhà tắm rửa đi rồi ăn cơm”. Anh liền nói với mẹ anh: “Mẹ ơi, mẹ có ủng hộ con không?”. Bà Là hỏi: “Ủng hộ gì thế con”. “Bảo vệ môi trường, phải bảo vệ môi trường mẹ ạ, làng xã ta bẩn lắm rồi con không muốn sống trong môi trường như thế”. Anh nghẹn ngào. Bà Là phấn khởi: “Con biết nghĩ như vậy là tốt, hai bố con con thật khác nhau. Dù mẹ ít được học nhưng mẹ có một người con học giỏi biết hi sinh vì xã hội như con là mẹ đã mãn nguyện rồi. Mẹ sẽ ủng hộ ý kiến này”. Ba Lãnh nghe thấy tiếng xì xầm của hai mẹ con lão ta la lớn: “Hai mẹ con làm gì thế hả? có chuyện gì bí mật đến nỗi mà không cho lão này biết nào?”. “Không có gì đâu” cả hai trả lời.

Buổi chiều thứ bảy, Vệ thông báo cho nhân dân trong xã chuẩn bị đi họp tại uỷ ban. Sáng chủ nhật thì họ đến đủ cả. Giữa lúc mọi người đang bàn tán xôn xao thì Vệ bước lên anh chào hỏi, tự giới thiệu về mình và sau đó thẳng thắn nói: “Thưa bà con lâu nay tôi biết bà con luôn sống vì gia đình, tìm cách tạo dựng cuộc sống gia đình , nhưng tôi xin nói vì gia đình là vẫn chưa đủ mà còn vì xã hội nữa. Hiện giờ cả xã chúng ta nói riêng và thế giới nói chung đang sống trong một môi trường bị ô nhiễm trầm trọng, tài nguyên thiên nhiên bị tàn phá nặng nề. Vậy nên việc cấp bách bây giờ là bảo vệ môi trường chúng ta đang ở”. Vệ vừa nói vừa nhấn mạnh nhưng đa phần những người tới dự họ còn bàn tán, ít đồng tình lúc đó một người đứng lên nói: “Bảo vệ môi trường là việc của quốc gia, thế giới. Đàng này rất nhiều quốc gia lại chạy đua vũ trang, xây dựng nhà máy hạt nhân… khiến ô nhiễm trầm trọng. Tôi nghĩ xã mình có cố gắng đến đâu thì xe cộ cũng xả khói, nhà máy mọc lên nơi nơi, chợ nữa, lại còn tình trạng dân cư đông lên, đắm tàu… vô ích mà thôi. Tôi nghĩ cứ làm cho gia đình giàu lên thế là đủ vì dân giàu thì nước mới mạnh mà”. Vệ nhìn hắn và tiếp tục nói:

Thưa anh, thưa bà con xã ta làm tốt thì xã khác làm gương, cứ thế rồi cả huyện tốt. Huyện kia thấy huyện này sạch cũng ra sức noi theo, nó sẽ ảnh hưởng mạnh đến toàn tỉnh, toàn quốc gia. Quốc gia này làm tốt thì sẽ làm gương cho cả thết giới, lấy nó làm thi đua. Không có điều gì là hoàn thiện cả, thế giới không thể trừ sạch hết những thứ gây ô nhiễm môi trường nhưng chúng ta đã ngăn chặn, làm giảm nó làm cho nó xuống mức không thể gây hại thì bầu trời sẽ trong xanh, không thiên tai, không mất mát về vật chất và tinh thần. Còn anh kia anh cứ tưởng làm giàu cho gia đình mình thì thế là đủ sao? Anh tưởng dân giàu là không cần môi trường tốt hả? Dân giàu mà sống trong môi trường xấu thì sẽ trở thành dân nghèo ngay. Chưa bao giờ anh mạnh mẽ như hôm nay anh đọc lời kết của mình như lời thỉnh cầu: “Thưa bà con tôi xin bà con hãy ra sức bảo vệ môi trường, không nên sống vì mình mà xin bà con nên sống vì xã hội chúng ta và vì tương lai con em chúng ta”.

Mọi người đều chìm trong im lặng.Vị tuyên truyền viên trẻ này đã làm họ thay đổi, họ cảm thấy họ có lỗi khi đã gây tác động xấu đến môi trường. Còn Vệ, anh nghẹn ngào bà Là đã chạy đến ôm anh khóc. Các cán bộ làm việc ở xã, thôn đều cảm thấy hổ thẹn trước một sinh viên mới ra nghề này.
Vài hôm sau Vệ được huyện cử đi học xa. Anh đi nhưng trong lòng anh vẫn còn một mong mỏi là muốn xã mình tươi đẹp.

Ba năm trôi qua đã đến hạn Vệ về. Từ bến xe , anh đi lần theo con đường. Cảnh quê đã có sự thay đổi, sự thay đổi có hậu đúng như mong mỏi của anh, anh rất vui. Mọi người thấy anh đều thăm hỏi và tặng quà, anh rất cảm kích. Về đến nhà anh thấy Ba Lĩnh đang hút thuốc anh chạy tới nói: “Bố ơi, con rất mong bố bỏ thuốc ạ. Bố biết không, hút thuốc không tốt cho sức khoẻ đâu”.

Lão Lĩnh mở miệng cười nói: “Bố chỉ muốn cho con thấy bất ngờ thôi, bố đã bỏ thuốc từ ba năm trước rồi. Bố biết bố đã sai con không trách bố chứ”. Vệ bật khóc ôm chầm  lão. Bà Là đứng ở mép cửa cũng bật khóc và bà cảm thấy rất hạnh phúc.
Bữa tối hôm ấy họ ăn cơm trông rất vui vẻ. Cả dân làng cũng rất vui mừng vì chàng trai biết hi sinh mình cho xã hội tốt đẹp đã trở về.
                                                                                         
                                                                                  (Tsằn Kỳ Nam) 

 

* Các tin đã đưa:

Bài phát biểu cảm nghĩ của em Lô Thị Trâm Anh trong Lễ khai giảng năm học 2017-2018 (06-09-2017)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Thường Ngọc Ý Nhi trong Lễ khai giảng năm học 2016-2017 (05-09-2016)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Thạch Thị Hoa Ly trong Lễ Bế giảng năm học 2015-2016 (20-05-2016)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Xích Thị Cẩm Tiên trong Lễ khai giảng năm học 2014-2015 (06-09-2014)
Bài dự thi "Nét bút tri ân" 2012-2013 (08-12-2012)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Thông Thị Kim Xay trong Lễ khai giảng (19-09-2012)
"Tri ân trưởng thành và sinh nhật tuổi 18" (15-05-2012)
Bài dự thi "Điều em muốn nói" (04-03-2012)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Nguyễn Quan trong Lễ khai giảng (26-10-2011)
Nhớ lại buổi chào cờ đầu tiên năm cuối cấp (20-09-2011)
Bài dự thi "Nét bút tri ân" (20-08-2011)
Bài dự thi về môi trường (20-08-2011)
 
LỊCH
Untitled Document
THÔNG BÁO
.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.
HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG
.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.







ALBUM NHẠC HỌC TRÒ
Untitled Document
THÔNG TIN CẦN BIẾT
 Truong PTDTNT Tinh Binh THuan
Tỷ giá ngoại tệ
Xổ số kiến thiết
Giá vàng
Xem thời tiết
Lịch phát sóng
Lịch cắt điện
 
THỐNG KÊ
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :. + Số người online: 21
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :. + Số lượt truy cập:
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.