.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.
Trang chủ |Đăng nhập | Webmail | Facebook | vnEdu | Trường học kết nối
 
MENU CHÍNH
Untitled Document
TÌM KIẾM
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.
LỜI HAY Ý ĐẸP
 Untitled Document
* Thất bại một lần không có nghĩa là cùng đường mà chúng ta phải đi bằng một con đường khác.

* Một suy nghĩ tiêu cực sẽ không bao giờ mang lại một cuộc sống tích cực.

* Người ta đều có lúc sai sót, nhưng chỉ khi nào bạn lặp lại sai sót cũ, thì bạn mới phạm sai lầm.

* Khi đang vui, bạn nên nghĩ rằng niềm vui này không vĩnh hằng. Khi đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

LIÊN KẾT WEBSITE
.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.










BỂ CÁ CẢNH
Untitled Document
 
20-08-2011
Bài dự thi về môi trường
 
 

Truyện ngắn: Dòng sông ấy!
(Giải nhất cuộc thi sáng tác về môi trường)

Mọi loài dưới thủy cung đang náo loạn, mọi vật chạy loạn xạ, không còn để ý xung quanh nên đã tô vào cá Chép. Chép giật mình vì nó đang mơ màng và hát bài “Cá là tất cả” nên khi bị tô nó hơi bỡ ngỡ. Nó chỉ nghe được hai từ “chết rồi” thay vì hai từ “xin lỗi” mà đáng lẽ người ta phải nói với nó. Nó gặp một ông lão Cua đi ngang qua mặt nó, nó liền hỏi:
- Cua ơi! Lão cho con hỏi…
 Mọi loài dưới thủy cung đang náo loạn, mọi vật chạy loạn xạ, không còn để ý xung quanh nên đã tô vào cá Chép. Chép giật mình vì nó đang mơ màng và hát bài “Cá là tất cả” nên khi bị tô nó hơi bỡ ngỡ. Nó chỉ nghe được hai từ “chết rồi” thay vì hai từ “xin lỗi” mà đáng lẽ người ta phải nói với nó. Nó gặp một ông lão Cua đi ngang qua mặt nó, nó liền hỏi:
- Cua ơi! Lão cho con hỏi…
Chép chưa nói hết câu đã bị Cua quát to:
- Ta là tướng soái của thủy cung, cá Chép ngươi dám gọi thẳng tên cún của ta à?
- Bẩm tướng soái Cua…
Chép lại bị ngài Cua cắt ngang:
- Gọi tướng soái là giỏi rồi thêm Cua vào làm gì? Do ngươi không biết nên ta tha cho ngươi, mà gọi ta có việc gì không?
Chép ta tươi cười hỏi:
- Mọi người hôm nay bị sao vậy? Sao thấy ai cũng chạy loạn xạ còn nói “chết rồi” nữa?
- Ngươi hỏi đúng người rồi đó! Mà hỏi làm gì? Kệ người ta! Ngươi vô duyên quá.
Nói xong Cua bơi đi mất, cá Chép chỉ ngẩn người ra chả nói được lời nào. Nó thần  người bơi về nhà. Mẹ nó đang khóc lóc thảm thiết, nó chạy tới hỏi:
- Mẹ sao vậy? - Chép thấy ba nó liền hỏi - Ủa ba chưa dậy hả? Sao giờ này còn ngủ - nó bơi đến gần ba và gọi to - Ba! Ba!
Mẹ nó nói:
- Ba con chết rồi, không những ba con mà loài cá bây giờ đang gặp nguy bởi những chất mà con người gây ra, con người đã thải xuống dòng sông này…
Nói đến đó mẹ Chép không mở lời được nữa, Chép tức giận:
- Lại là con người! Sao ở dưới này gặp chuyện đều là do con người? Nào là đánh bắt loài cá chúng ta, nào là làm nhà gần sông rồi thải nước sinh hoạt xuống bây giờ còn làm ô nhiễm nguồn nước nữa. Không lẽ mọi người để cho họ tiếp tục làm như thế sao?
- Mình không làm gì họ được đâu con - mẹ Chép buồn bã.
Chép bơi ra khỏi nhà và đi thẳng một mạch tới long cung. Nó đi gặp công chúa thủy cung, nó nói:
- Công chúa! Làm thế nào để có thể lên bờ?
- Ơ? Sao Chép lại hỏi chuyện này? - Công chúa hỏi lại.
- Thủy tộc đang bị chết dần chết mòn vì con người đã thải những chất dơ bẩn của họ xuống đây nên Chép phải lên bờ một chuyến.
- Không có cách nhưng ta có thể giúp. - Công chúa tươi cười rồi nói tiếp - Bây giờ Chép về đi, chuyện này ta sẽ lo.
Chép tin công chúa nên nó từ biệt công chúa ra về. Còn công chúa sau khi nghe Chép nói xong nàng rất oán hận loài người. Loài người thật cay độc. Họ có nghĩ khi họ thải chất độc đó xuống sẽ làm ô nhiễm nguồn nước không? Sẽ làm loài vật sinh sống dưới sông này sẽ chết không? Dù sao họ sinh tồn được cũng một phần nhờ chúng mà, nhờ đánh bắt chúng làm thức ăn, nhờ sinh vật khác có công dụng chữa bệnh mà họ đã lấy ân báo oán, họ sẽ không được yên đâu.
Sau một hồi suy nghĩ và tức tối, công chúa bơi lên khỏi mặt nước, nàng bơi đến một nơi rất thần tiên đẹp tuyệt vời. Hầu như chỉ là hoa, ong, bướm sinh sống. Cô nàng cá được gọi là công chúa gọi to:
- Bướm tỉ tỉ! Bướm tỉ tỉ!
Một con bướm màu sắc sặc sỡ xuất hiện, đậu trên tảng đá ngay gần công chúa nói:
- Làm gì mà khẩn cấp vậy? Ta đang hút nhụy.
- Tỉ à! Dòng sông đang bị ô nhiễm, tỉ giúp muội được không? - Công chúa thành thật nói.
- Bằng cách nào ? - Bướm hỏi.
Công chúa ôn tồn:
- Tỉ tìm cách nói với con người rằng họ đang làm ô nhiễm nước sông khiến bao nhiêu loài phải chết.
- Ta là bướm đâu phải người đâu mà biết nói tiếng họ, thôi được rồi ta sẽ giúp.
Công chúa tin bướm rồi lặn xuống sông. Bướm liền bay đến nhà bác Bồ câu. Bướm kể lại hết những gì công chúa thủy cung đã nói. Bác Bồ câu hơi giận, bác hứa sẽ giúp bướm. Bướm bay về tổ của mình. Bác Bồ câu trầm ngâm: “Làm sao để nói cho con người biết? Ta không thể bay ra khỏi nơi này được, muốn gặp con người phải ra khỏi rừng này”. Bác thở dài rồi chợt nhớ mùa xuân đã đến thể nào cũng sẽ có én bay đến nên bác bay ra khỏi tổ, bay vút lên ngọn cây cao chờ. Chờ cả buổi mà chả thấy én đâu, bác tự bay đi luôn. Đôi cánh đã mỏi nên bác dừng tại vách đá. Bác thấy có con chó. Bác nghĩ “gặp chó thể nào cũng gặp người” nên đã xà xuống gần chó. Vừa đạp chân tiếp đất thì chó đã sủa inh ỏi, bác phải nói gấp:
- Tôi! Tôi đây mà bác.
Con chó ngưng sủa nói:
- Sao lại đậu ở đây?
- Một câu không thể nói hết.
Rồi bác Bồ câu cũng kể lại cho chó nghe. Chó hứa sẽ giúp Bồ câu. Bác Bồ câu bay mất. Một bác tiều phu tới nói:
- Này Milu! Lại đây! Đi về chiều rồi.
Chó không đi theo chủ mà chạy tới chân chủ cắn vào quần kéo bác tiều phu như có hàm ý “đi theo con”. Bác tiều phu thấy lạ nên quyết định theo chó nhà mình một phen. Cậu chó đưa bác ta đi, đi, đi và đi. Trời đã tối vậy mà cún vẫn không chịu ngừng bước. Bác tiều phu đoán có chuyện gì quan trọng lắm nên con chó nhà bác mới xử sự lạ như vậy. Chó dừng tại một nơi cách xa rừng hơn một trăm mét. Quang cảnh nơi đây làm bác tiều phu hoảng: một dòng nước đen xì đang chạy đổ vào dòng sông. Bác tiều phu nói một mình:
- Ôi! Trời đất ơi! Thế này thì ô nhiễm nước mất thôi. Mọi loài dưới biển sẽ chết, đến lúc đó ta không còn món cá chiên để ăn nữa. Nước này từ đâu mà ra? Ta phải làm rõ việc này.
Bác tiều phu đến nơi đã thải nguồn nước, thì ra đó là một nhà máy. Nhà máy này không những thải chất thải ra ngoài không khí mà còn thải ra sông nữa. Bác nghĩ “ta chỉ là một người đốn củi bình thường, ta làm sao nói để người khác tin? Với lại bản thân già này chẳng có một tí chữ nghĩa nào trong đầu thì làm sao viết đơn tố cáo ai chứ? Ta phải làm sao? Một mình ta không thể làm được việc gì”. Bác ngưng nghĩ rồi đứng dậy, bác về nhà nằm ngủ.
Sáng hôm sau, bác tiều phu thức dậy và chuẩn bị để tiếp tục công việc thường ngày của mình. Nhưng bác chỉ kịp mở cửa thì một thanh niên cao to, lịch sự với chiếc áo sơ mi trắng, khẽ chào bác. Bác ôm người con trai nói:
- Con về hồi nào?
- Dạ con mới về! Nhân dịp năm mới, ở trường con có tổ chức việc vận động mọi người bảo vệ môi trường tự nhiên ở các xã trong huyện nên con ghé vào chơi với bác - người con trai lễ phép.
- Bảo vệ cái gì nữa khi không khí bị ô nhiễm, nguồn nước nhiễm độc hả con? - Bác tiều phu thở dài.
Cậu thanh niên hỏi:
- Thế nào mà bác lại nói thế?
- Thì cái nhà máy ở phía kia khu rừng xả chất thải xuống sông kia kìa, tội là tội những người dân ở đây, chúng ta chỉ có duy nhất con sông đó để sinh hoạt thôi.
- Bác nói thế nào chớ! Mọi nhà máy khi muốn thải chất độc ra ngoài thì phải qua xử lý chứ! Chắc bác nhầm rồi!
- Này! Tuy già này già thật nhưng không đần độn đâu. Nếu như con nói đúng thì tại sao cá lại chết nổi bềnh bềnh trên mặt nước? Nước thải ra sông toàn màu đen?
- Thật thế hả bác? Bác đưa con đến nơi đó được không? Nếu như đúng như lời bác nói, chúng ta sẽ tố cáo họ.
Bác tiều phu lập tức đưa cậu thanh niên đi đến đó. Cậu thanh niên mở tròn xoe đôi mắt nhìn vào nước thải, nó đen đục ngầu. Cậu thanh niên cùng bác tiều phu đi về. Cậu ta viết một lá đơn tố cáo công ty “TIẾN ĐẠT” chuyên sản xuất gia vị phục vụ cho đời sống của người dân. Khi trình lá đơn lên Ủy ban huyện, anh phụ trách đọc đơn rồi trề môi:
- Xí! Anh rảnh thiệt! Kiện với chả tụng, tố với chả cáo. Ở đây chỉ có một công ty đó thôi làm khó người ta làm gì? Với lại lâu lắm ở đây mới xuất hiện một công ty lớn như vậy, chả nhẽ đuổi người ta đi à?
Cậu thanh niên nói:
- Chúng tôi không yêu cầu phải giải tỏa công ty mà chúng tôi chỉ muốn công ty đó đừng thải những chất độc hại ra ngoài sông như thế.
- Ô hay! Nói như anh thì người ta khỏi cần thải chất ra ngoài à?
- Nhờ Ủy ban can thiệp dùm, yêu cầu họ phải xử lý chất thải trước khi đưa ra môi trường.
- Làm như thế thì lợi gì? Tôi có được hưởng phước không? - người phụ trách liếc cậu thanh niên.
- Tại sao anh lại nói một cách vô trách nhiệm như thế? Anh làm sao được giữ trọng trách này?
- Ơ! Nói cho mà biết, tôi là cháu của ngài chủ tịch tỉnh đấy.
- Đừng ỷ là cháu của chủ tịch tỉnh là không coi pháp luật ra gì. Anh được làm trong này phải có trách nhiệm với lợi ích của người dân. Việc ảnh hưởng đến sức khỏe và sự sinh tồn của người dân mà anh nói là không ích lợi gì à? Tôi nghĩ anh chưa từng đi học.
Nói xong, cậu thanh niên giật lại tờ đơn mà tên vô trách nhiệm đang cầm rồi đi thẳng. Còn tên đó, mở tròn hai mắt, há hốc miệng, ngạc nhiên vì câu nói cuối cùng của Quốc Thanh - tên cậu thanh niên - nói rằng hắn ta vô học. Nỗi tức giận đã lên đến đỉnh điểm, hắn cầm chiếc điện thoại bàn lên bấm và nói bằng giọng hầm hầm:
- A lô! Giám đốc Tiến Đạt đó hả? Qua đây gặp tôi gấp!
Nói xong anh ta cúp máy. Khoảng ba mươi phút sau, một người đàn ông cao, không gầy, đeo mắt kính đen, mặc áo véc-đen bước vào. Ông ta trịnh trọng:
- Thưa! Đồng chí gọi tôi có việc chi?
- Ông ngồi xuống đi. Ông có nhiệm vụ giải quyết những vấn đề mà người dân muốn tố cáo - rót ly nước đẩy cho người đàn ông mới vào rồi nói tiếp - có phải công ty ông đã thải chất thải xuống sông chưa qua xử lý?
- Trời ơi! Ai lại vu oan cho công ty tôi như thế?
- Có một gã thanh niên đã đến đây và trình tờ đơn tố cáo công ty ông, bị tôi đuổi cổ đi rồi.
- Tố cáo? Tố cáo việc chi?
- Việc công ty ông đã làm ô nhiễm nguồn nước.
Tiến Đạt đưa một bì thư cho Bạch Long và nói:
- Công ty chúng tôi không có vụ đó, xin anh giúp cho.
- Anh làm gì vậy? - Bạch Long (người ngồi nói chuyện với Tiến Đạt nãy giờ) vừa nói vừa cầm túi bì thư - Như vậy chả phải là hối lộ sao?
- Đâu có! Ai mà biết trong đây là gì, đây chỉ là lộc đầu năm thôi, phải không sếp?
- Đấy nhá! Anh nói là lộc đầu năm đấy!
Tiến Đạt cáo từ vị quan lý tưởng của mình rồi ra về. Còn nói về Quốc Thanh, anh phải xin phép thầy giám hộ nhóm tụi anh để lên tỉnh trình tờ đơn tố cáo. Chủ tịch tỉnh vừa nghe cậu thanh niên kể lại những thái độ của cháu ông, ông vừa tức giận bản thân mình đã phó thác nhầm người vào vị trí quan trọng đến thế. Chủ tịch lập tức cho người xuống điều tra công ty Tiến Đạt. Quả là đúng như vậy, ông lập tức cho người mời  giám đốc Tiến Đạt, ra quyết định đuổi việc người cháu của mình.
Giám đốc Tiến Đạt đang ngồi trò chuyện với chủ tịch tỉnh. Tiến Đạt thưa:
- Tôi thật sự không hiểu có chuyện gì đang xảy ra.
- Tôi nghĩ là ông phải hiểu hơn ai chứ! - Chủ tịch nói.
Tiến Đạt nói tiếp:
- Hiểu việc gì thưa chủ tịch?
- Cậu thanh niên tên Quốc Thanh đã tố cáo công ty ông làm ô nhiễm nguồn nước.
- Thưa chủ tịch, ông chỉ nghe một phía, chúng tôi đã xử lý chất thải trước khi thải ra sông mà.
Chủ tịch ném cho ông giám đốc xem những hình ảnh của nguồn nước “sạch”, “đen đục ngầu” mà vị giám đốc đã nói, rồi nói:
- Ông còn gì để nói không ông giám đốc? Nếu chúng tôi đưa người xuống kiểm tra cái bộ máy xử lý chất thải của quý công ty?
Tiến Đạt không nói được lời nào vì thật sự đúng như thế. Công ty ông ta không có bộ máy xử lý chất thải.  Ông ta nghĩ xả chất thải vào nước không có gì nghiêm trọng ngoài việc thu nhập sẽ tăng cao, lợi nhuận sẽ vào như nước. Chủ tịch nói tiếp
- Ông phải lập tức xây dựng bộ máy thải khí bằng không công ty ông buộc phải giải thể vì lợi ích của người dân.
- Vâng thưa ngài chủ tịch! Công ty tôi sẽ xây dựng cái bộ máy gì… gì đó mà ngài nói.
- “Bộ máy xử lý chất thải” có cần tôi nhắc lại không? - Chủ tịch tiếp lời ngài giám đốc.
- Vâng không! Tôi đã nghe rồi! - Giám  đốc nói.
- E rằng ông chỉ nói miệng, tôi sẽ cho người giám sát. Chừng nào công ty ông xây dựng xong thì tiếp tục kinh doanh sản xuất, còn không chúng tôi sẽ cho tạm ngưng sự hoạt động của công ty ông trong thời gian xây dựng.
Tuy tức tối trong lòng nhưng giám đốc vẫn gượng cười.
- Vâng !
Ngày hôm sau, công ty của Tiến Đạt bị ngưng sản xuất để thi hành xây dựng “bộ máy xử lý chất thải” theo yêu cầu của ngài chủ tịch anh minh.
Cậu thanh niên Quốc Thanh cùng với bác tiều phu ăn mừng sự kiện này. Chó nghe thấy, nó lập tức chạy vào rừng thông báo cho bác bồ câu. Bác bồ câu lại nói lại tin mừng cho bướm. Bướm chờ công chúa thủy cung ngoi lên mặt nước để báo tin vui. Nhưng chờ mãi mà chả thấy đâu, bướm sốt ruột. Chợt đang u sầu thì có một con cá chép ngoi lên mặt nước, bướm liền cất tiếng gọi:
- Này! Cá chép! Lại đây!
Cá chép quan sát xung quanh chả có ai ngoài mình nên nghĩ chắc bướm gọi mình, thế là chàng bơi đến hỏi:
- Chị gọi tôi à?
- Ờ! Gọi cậu đó! Cậu có quen tiểu công chúa không? - Bướm hỏi.
- Vâng! Không những quen mà còn rất thân ạ!
- Thế thì hay quá! Cậu nhắn dùm với công chúa rằng sông đã được bác tiều phu và cậu thanh niên cứu, từ nay sẽ không có tình trạng nước độc nữa!
- Thế hả chị! - Cá chép hớn hở nói tiếp - Vâng! Em sẽ nói lại cho tiểu công chúa.
Cá chép vui mừng lặn xuống sông và nơi đầu tiên cậu ấy tới là phòng của tiểu long nữ. Cá chép vui vẻ:
- Được cứu rồi! Chúng ta phải ăn mừng.
- Được cứu cái gì? Chép nói chả có đầu đuôi gì hết, nói lại cho ta, từ từ thôi đó.
Chép thuật lại nguyên văn lời của bướm đã nói. Công chúa nghe xong vui mừng khôn xiết, nàng quyết định:
- Vương quốc ta sẽ có đại tiệc!
Long vương mở tiệc dưới thủy cung, mọi vật nhảy múa ca hát với nhau, tưng bừng hơn ngày hội. Một bữa tiệc kéo dài nhất từ trước tới nay. Công chúa cũng khiêu vũ với cá chép bài “Cá là tất cả”. Công chúa nói:
- Con người không xấu như ta tưởng, bên cạnh những người xấu còn có những người tốt, phải không chép?
- Dạ! Chép đã nghĩ thoáng rồi, con người không hẳn đã xấu, bây giờ thủy cung lại trở nên nhộn nhịp như xưa rồi - Cá chép nói rồi cười.
Bác cua đang lắc lư cái thân, bò ngang qua ngang lại theo lời bài hát. Mọi loài nhốn nháo, ồn ào hơn mọi ngày.
Sáng hôm sau, mọi vật chạy náo loạn, cá chép lại bị tô một lần nữa và cũng như lần đầu, nó gặp thay vì hai từ “cảm ơn” họ lại thốt lên hai từ “chết rồi” một lần nữa. Nghĩ đến chuyện không vui sắp sửa xảy ra chép lại lo lắng, cũng như lần đầu nó lại gặp tướng soái cua, tướng soái nói:
- Ngươi lại đi đâu đấy chép?
- Tướng soái ơi! Tại sao mọi vật đều náo loạn còn nói chết rồi nữa.
- Hỏi đúng người rồi đó! Hôm nay có một sự việc đau lòng, một con cá chép sẽ bị xử tử - Nói xong cua bơi đi.
Chép hơi tò mò “xử tử”, tại sao? Không chần chừ nữa nó bơi đến đài xử tử, nó thấy công chúa đang ở trên đài, nó bơi tới nói:
- Công chúa! Chuyện gì vậy?
- Đây là vị anh hùng của chúng ta, nhờ chép mà chúng ta có ngày hôm nay - Công chúa nhìn chép cười rồi nói tiếp - Mọi người cho một tràng vỗ tay đi.
Mọi vật vỗ tay thật to chúc mừng chép, chép hơi bất ngờ. Rõ ràng tướng soái bảo xử tử một con cá chép mà, thắc mắc như thế chép hỏi liền:
- Công chúa! Là như thế nào? Chép nghe nói xử tử ai mà?
- Đó chỉ là cái cớ thôi chép à! Với cái tính của chép, chép có chịu cho mọi người đền ơn không? Bởi thế nên ta làm như thế đấy!
Thì ra là do công chúa sắp đặt tất cả, chép nói to:
- Thưa mọi người! Chép tôi không giúp gì đâu, có công lớn nhất vẫn là công chúa.
Công chúa khước từ:
- Phải là bướm tỉ tỉ, bác bồ câu cả chú chó và con người nữa. Mọi người hãy thay đổi suy nghĩ về con người nhé! Họ cũng có người tốt mà.
Công chúa dứt lời, mọi loài “hô” lên nhảy múa. Nói về đất liền, công ty Tiến Đạt đã cho xây dựng bộ máy xử lý chất thải, không còn tình trạng thải nước độc xuống sông nữa. Bình yên!

                                                                                    - Thảo Nguyên - 

Tiểu phẩm
MỘT CỌNG RÁC - MỘT SỰ SỐNG

Phương Tiểu Nghi học lớp 10B6 học tại trường PTDTNT tỉnh Bình Thuận. Nhỏ sống ở ký túc xá. Buổi sáng chủ nhật khi Nghi đang tản bộ trong trường thì thấy thằng lớp trưởng lớp nó đang nhặt rác, Nghi tò mò hỏi:
Nghi - Lớp trưởng của tui. Sao tội dzợ? Ai phạt ông đấy?
Thanh - Ai phạt? Tui chỉ là đang nhặt rác thôi - Lớp trưởng thật thà đáp.
  Trần Dục Thanh là lớp trưởng nhiệt tình, năng nổ lại đẹp trai. Nghi vẫn tò mò:
Nghi - Không ai phạt ông, vậy tại sao lại nhặt rác?
Thanh - “Một cọng rác là một sự sống” đấy ngốc ạ!
Nghi -  Ơ? Sao lại thế? Tại sao rác lại là sự sống?
Thanh - Tại vì rác là kẻ hủy diệt sự sống, rác nhiều sẽ làm ô nhiễm môi trường, sự sống cũng theo đó mà diệt vong.
Nghi - Nhưng như thế rác phải là kẻ hủy diệt chứ sao gọi nó là sự sống?
  Lớp trưởng giải thích:
Thanh - Ngốc quá! Tui đang làm gì? Không phải là nhặt rác à. Tui nhặt một cọng là cứu được một người thoát chết còn gì.
  Nghi vẫn ngơ ngác, thấy thế Thanh giải thích tiếp:
Thanh - Môi trường ký túc xá rất dễ bị ô nhiễm, nếu mỗi cá nhân chúng ta không tự ý thức xả rác bừa bãi thế này - vừa nói Thanh vừa nhặt rác - sẽ tự tiêu diệt mình thôi.
Nghi - Thế thì ông khỏi nhặt đi, người ta không có ý thức người ta sẽ hại bản thân họ, ông quan tâm làm gì?
Thanh - Là một mầm sống trong môi trường này tui phải có trách nhiệm chứ. Người ta không có ý thức nên người ta xử sự như thế, còn tui, tui phải làm, phải cứu mọi người cũng là cứu bản thân mình.
Nghi - Thế tui phụ được không? Tui cũng cứu mình nữa. (cười)
Thanh - “Một cọng rác là một sự sống” ngốc hiểu chưa?
Nghi - Hiểu rồi ông cụ non! Chúng ta phải bảo vệ môi trường, đặc biệt là môi trường ta đang sinh sống, phải không?
Thanh - Giỏi lắm! Còn gì nữa?
Nghi - Hả???
Thanh - Ngốc quá! Chúng ta cùng bảo vệ sự sống của chúng ta nha!
Nghi - Đồng ý!
  Thế là cả hai cùng nhặt rác, bỏ vào sọt. Mọi người thấy thế liền tới phụ một tay. Chỉ trong chốc lát rác đã sạch. Mọi người cảm thấy rất vui.

                         - Thảo Nguyên (sáng tác) - (Trích “Điệp viên HTN”)
 

IM LẶNG LÀ VÀNG

Phương Tiểu Nghi rất ghét thằng tổ trưởng tổ nó, so với Dục Thanh thằng “Dã Thú” - biệt danh của tổ trưởng tổ nó - học khá hơn và cao to hơn. Nghi gặp hắn thật xui xẻo, nhưng Nghi thấy Dã Thú đang lau dọn vệ sinh phòng hắn trên lầu.
- Dã Thú: (gọi to) Ê! Nhỏ chậm tiêu! Lên đây nhờ cái này nè!
- Nghi: Trời sụp quá à! Bữa nay ngươi cũng biết nhờ ta à?
Nói rồi cô nàng đi lên dãy lầu ký túc xá nam, Nghi chọc:
- Nghi: Hahaha! Lau phòng tội quá.
- Dã Thú: Người chưa từng lau dọn phòng ở sao? À quên! Thứ động vật bậc thấp đâu biết làm những công việc của con người đâu.
- Nghi: Ê! Kêu ta lên đây để ngươi chửi hả?
- Dã Thú: Nhờ ngươi dọn phụ với ta đó! Và im lặng không được nói cho ai biết.
- Nghi: Mới vừa gọi ai là “động vật bậc thấp” không biết làm mà.
- Dã Thú: Có giúp không?
Nghi gật đầu rồi cùng lau dọn phòng với Dã Thú. Cả hai dọn dẹp xong, Dã Thú mời Nghi ăn chè.
- Dã Thú: Cảm ơn ngươi đó!
Nghi không trả lời chỉ cười rồi ngồi ăn.
- Dã Thú: Ngươi bị câm à?
- Nghi: Ai vừa bảo ta im đó.
- Dã Thú: Ngu ơi là ngu! Ta nói là không được để ai biết việc ngươi giúp ta
- Nghi: Tại sao phải dọn dẹp phòng cho khổ, quét phòng là được rồi.
- Dã Thú: Quét không thì chưa chắc đã sạch, phòng ở mà dơ sao sống nổi, đến việc này mà ngươi còn không biết sao?
- Nghi: Ừ! Thì sao, nói tiếp đi.
- Dã Thú: Mình sinh hoạt trong phòng phải không? Nếu phòng không sạch ngươi tưởng tượng ra sao?
- Nghi: Sẽ rất khó chịu.
- Dã Thú: Chính xác, khó chịu lắm. Môi trường xung quanh chúng ta đang bị ô nhiễm, ngay cả trong phòng mà cũng ngột ngạt thì dễ chết lắm!
- Nghi: Vậy ta hiểu rồi, nếu muốn bảo vệ môi trường bên ngoài, việc đầu tiên phải bảo vệ chính nhà của mình.
- Dã Thú: Thông minh lên rồi đó.
- Nghi: Nhưng ta thấy mọi người đâu có làm khổ như ngươi đâu, mọi người vẫn cứ “im lặng” trước sự ngột ngạt đến khó chịu thế thôi.
- Dã Thú: Vì thế nên ta phải làm gương, phải cho mọi người thấy việc làm này bổ ích đến mức nào chứ, phải không?
- Nghi: Hiểu rồi, tất cả là do ý thức của học sinh trường mình đúng không?
- Dã Thú: Ừ! Muốn môi trường xanh sạch đẹp đầu tiên chúng ta phải đưa quân nhanh chóng đánh vào ý thức của mỗi người.
- Nghi: Bằng cách nào?
- Dã Thú: Bằng những việc làm nhỏ của chúng ta, bằng lời nói để thuyết phục họ, còn nếu họ không nghe mình, họ sẽ chết.
- Nghi: Thế thì ta sẽ không “im lặng” nữa, phải đấu tranh!
- Dã Thú: Cái việc “im lặng là vàng” đã biết tai hại của nó chưa? Không nên im lặng khi chúng ta đang tự giết bản thân. Phải nói, phải hành động vì môi trường của thế giới, vì sự sống của chúng ta.
- Nghi: Đồng ý! Nhưng chỉ với hai chúng ta ư?
- Dã Thú: Không! Đầu tiên phải đánh lớp ta trước đã.
- Nghi: Ơ? Tại sao lại đánh họ?
- Dã Thú: Đồ chậm tiêu! Nghĩa là đánh vào ý thức của họ, rồi từ từ - một người biết, trăm người biết đến đó việc làm của chúng ta sẽ thành công.
- Nghi: Hiểu rồi! Tui thông minh ghê!
Dã Thú “ọe” chè đổ tứ lung tung. Cuộc trò chuyện kéo dài mãi. Lần đầu tiên hai đứa trò chuyện mà không cãi nhau. Cũng nhờ “môi trường” mà ra.


                             - Thảo Nguyên - (trích tác phẩm “Điệp viên HTN”)

 

* Các tin đã đưa:

Bài phát biểu cảm nghĩ của em Lô Thị Trâm Anh trong Lễ khai giảng năm học 2017-2018 (06-09-2017)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Thường Ngọc Ý Nhi trong Lễ khai giảng năm học 2016-2017 (05-09-2016)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Thạch Thị Hoa Ly trong Lễ Bế giảng năm học 2015-2016 (20-05-2016)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Xích Thị Cẩm Tiên trong Lễ khai giảng năm học 2014-2015 (06-09-2014)
Bài dự thi "Nét bút tri ân" 2012-2013 (08-12-2012)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Thông Thị Kim Xay trong Lễ khai giảng (19-09-2012)
"Tri ân trưởng thành và sinh nhật tuổi 18" (15-05-2012)
Bài dự thi "Điều em muốn nói" (04-03-2012)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Nguyễn Quan trong Lễ khai giảng (26-10-2011)
Nhớ lại buổi chào cờ đầu tiên năm cuối cấp (20-09-2011)
Bài dự thi "Nét bút tri ân" (20-08-2011)
Bài dự thi về môi trường (20-08-2011)
 
LỊCH
Untitled Document
THÔNG BÁO
.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.
HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG
.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.







ALBUM NHẠC HỌC TRÒ
Untitled Document
THÔNG TIN CẦN BIẾT
 Truong PTDTNT Tinh Binh THuan
Tỷ giá ngoại tệ
Xổ số kiến thiết
Giá vàng
Xem thời tiết
Lịch phát sóng
Lịch cắt điện
 
THỐNG KÊ
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :. + Số người online: 2
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :. + Số lượt truy cập: 296987
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.