.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.
Trang chủ |Đăng nhập | Webmail | Facebook | vnEdu | Trường học kết nối
 
MENU CHÍNH
Untitled Document
TÌM KIẾM
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.
LỜI HAY Ý ĐẸP
 Untitled Document
* Thất bại một lần không có nghĩa là cùng đường mà chúng ta phải đi bằng một con đường khác.

* Một suy nghĩ tiêu cực sẽ không bao giờ mang lại một cuộc sống tích cực.

* Người ta đều có lúc sai sót, nhưng chỉ khi nào bạn lặp lại sai sót cũ, thì bạn mới phạm sai lầm.

* Khi đang vui, bạn nên nghĩ rằng niềm vui này không vĩnh hằng. Khi đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

LIÊN KẾT WEBSITE
.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.










BỂ CÁ CẢNH
Untitled Document
 
04-03-2012
Bài dự thi "Điều em muốn nói"
 
 
 

BẾN ĐÒ ĐỎ

Mùa đông nhẹ rơi lất phất, cho thu buồn cất bước, dường như mùa đông đã đến và lạnh lùng cũng sang. Ngày tôi hồn nhiên bước trên sân trường đầy rẫy những chiếc lá bàng rơi, với tâm trạng nặng trĩu những nỗi buồn thầm kín, có vẻ như mỗi chiếc lá cũng có điều muốn nói, có tâm sự của mình mà sao trông chiếc lá rơi tôi cảm thấy nặng lòng đến thế, phải chăng chiếc lá cũng buồn như tôi? Mỗi khoảng khắc, mỗi phút giây đi qua chúng ta rất nhanh chỉ bằng vài tích tắc. Đó là những kỷ niệm đẹp, dấu ấn khó phai, hay là kỷ niệm buồn, phút chia ly, cảnh thương tâm? Tất cả ghi dấu trong lòng mỗi người nhưng nó không thể xảy ra lần nữa. Có nỗi buồn nào rồi cũng tan đi theo thời gian năm tháng, nhưng cũng có những nỗi buồn nó cứ nhấn mãi trong lòng ta, đọng lại thành những giọt đắng không thể xóa nhòa. Đối với tôi, niềm vui nó chỉ đến trong thoáng giây rồi cũng qua đi, còn nỗi buồn kia thì không hoàn toàn như thế. Cho đến giờ phút này, trong tận sâu thẳm của lòng mình, tôi còn mang nặng một kỷ niệm rất buồn lúc tôi vẫn còn học lớp 10 trường Phổ thông dân tộc nội trú tỉnh, với thầy giáo dạy Lý, thầy Lê Đình Bửu.

Nơi sâu lắng nhất của lòng người chính là nơi chứa đựng nhiều nhất những tình cảm, dấu ấn và kỷ niệm của họ. Mỗi lúc một trưởng thành, con người ta càng thấy quý trọng những khoảng lặng, dấu ấn mà một thời họ đã trải qua. Trong thành công của một người nào đó không thể thiếu những dấu chân của các thầy cô, những người suốt đời gắn liền với đèn sách, gắn liền với tuổi học trò, dìu dắt từng bước đi đến bến bờ tương lai. Thế mà tôi…

Vào một buổi học nọ, buổi học đầu tiên của lớp, ai cũng hồi hợp trong sự chờ đợi ai là giáo viên đầu tiên bước vào lớp. Trong sự ồn ào của lớp, không ai nghe được tiếng bước đi của thầy đang gần bước vào lớp, thầy bước nhanh thật nhanh với tiếng giày cộc … cộc … cộc …

Cả lớp đứng dậy chào thầy, người thầy đầu tiên của một buổi học đầu tiên, thầy Bửu, giáo viên dạy Vật lý. Trong tiết lý ngày hôm ấy, cả lớp im lặng trong lời giảng bài của thầy, giọng thầy nói khó nghe vô cùng. Có lẽ thầy là người Huế, tôi đã nghĩ như vậy vì khi bước vào lớp tôi chưa hề nghe được lời giới thiệu của thầy. Trông thầy nghiêm khắc và khó tính lắm.

Không chỉ riêng tôi mà cả lớp ai cũng cảm thấy khó chịu khi nghe thầy giảng vì chẳng có ai hiểu cả. Có phải do kiến thức của lớp quá kém, do thầy quá nghiêm khắc, hay do cái giọng nói khó nghe đó của thầy?

Vài tuần như thế đã trôi qua, đến tiết học của thầy, thầy trả bài kiểm tra đầu năm cho lớp, ai cũng cầm trên tay hoặc “trứng ngỗng” hoặc “cây gậy Trường sơn” và cao hơn là những “con vịt đỏ”. Không ai điểm được trên trung bình. Không hiểu bài thì làm sao kiểm tra được. Trên tay tôi cũng không ngoại lệ, một con hai trong bài kiểm tra với vài dòng lời phê của thầy khiến tôi buồn vô cùng. Vì tôi biết, đó là bài kiểm tra mà khi họp, phụ huynh sẽ được biết. Cầm điểm hai trên tay, tôi có cảm giác rất sợ đến nỗi muốn khóc nhưng không hiểu sao tôi không khóc được.

Càng nghĩ về bài kiểm tra, tôi càng thấy ghét thầy vô cùng. Cứ đến tiết học của thầy, tôi càng không thích học nữa và cũng chẳng quan tâm đến lời thầy giảng. Chỉ trông thời gian qua thật nhanh để tôi không còn nhìn thấy thầy nữa.

Cho đến khi giờ chủ nhiệm, tôi và cả lớp quyết định ý kiến với cô là sẽ đổi thầy dạy lý. Vài lý do của lớp đưa ra thế là cô đã chấp nhận.

Cuối cùng, đến lần họp của trường, tôi đang phân vân không biết có nêu ý kiến lên thầy hay không vì tôi nghĩ một phần sợ thầy sẽ buồn và ghét lớp khi không được đổi giáo viên, một phần sợ nếu không có ý kiến thì lớp sẽ không ai hiểu bài…

Trong vài giây im lặng suy nghĩ, tôi quyết định đứng lên với giọng nói run run, sợ sợ “Dạ, thưa thầy, chúng em muốn đổi giáo viên dạy lý 10.6”…

Và sau lần họp đó, tôi cảm thấy hơi sợ điều gì đó khi chuẩn bị lên lớp học. Ba tiếng trống vang lên, tim tôi càng lúc càng đập nhanh hơn, với suy nghĩ ai là người dạy lý lần này. So với lần trước, lần này lớp khác hoàn toàn. Cả lớp ai cũng trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, đáng lẽ ra các bạn sẽ rất vui khi đã đổi giáo viên dạy lý mà ngược lại ai cũng cảm thấy buồn, người chống cằm, người cúi mặt, người trầm ngâm. Trong cái im lặng ấy, đâu ai thấy được dáng đi đang chậm rãi của thầy, trên tay cầm điếu thuốc, vẻ mặt không chút niềm vui. Một bước, hai bước, ba bước và bước thứ tư lên bậc thang thầy bước vào lớp. Thì ra thầy vẫn còn dạy lớp tôi.

Lại một lần nữa lớp im lặng trong từng lời giảng của thầy. Thầy không nói chuyện với bất cứ một ai, chỉ lặng lẽ trên bục giảng với viên phấn trên tay và giảng bài. Từng bụi phấn trên rơi nhè nhẹ trên mái tóc điểm bạc của thầy, tôi cảm thấy sao mình nặng lòng đến thế, áy náy đến thế.

Giảng bài xong, thầy hỏi cả lớp các em có hiểu bài không? Đồng thanh cả lớp hô “dạ hiểu”. Đó là lần đầu tiên mà lớp tiếp thu bài của thầy.

Thầy bước lặng lẽ qua bàn giáo viên và ngồi xuống với vẻ mặt đầy tâm sự, thầy cúi mặt xuống bàn chẳng nói chuyện với ai. Có lẽ thầy đang khóc, thầy đang rơi từng giọt nước mắt “vô hình” mà không ai thấy được, cảm nhận được. Trong lúc ấy, ở cuối góc tường kia, thầy có thấy được cũng có một người đang nhìn từng hành động, từng giọt nước mắt “vô hình” ấy của thầy. Thầy ơi! hình như em đã sai, em thật sự đã sai khi đã có những ý nghĩ xấu về thầy. Có lẽ việc không hiểu bài là do ở chúng em chứ nguyên nhân không phải là thầy. Thầy không có lỗi thầy ơi!

Tôi biết trong tiết học đó của thầy, thầy đã cố gắng hết sức để tôi có thể hiểu bài và tôi cũng biết rằng đây là tiết học đem lại nỗi buồn nhiều nhất đối với tôi.

Trong giây phút trầm lặng ấy lại vang lên ba tiếng trống báo hiệu đã ra tiết. Thầy đứng dậy ra khỏi lớp với từng bước đi nhanh thoăn thoắt mang theo trong mình một nỗi buồn bất tận. Từ lúc đó trở đi, tôi cảm thấy sao mình thương thầy đến thế. Đúng với câu nói “ghét bao nhiêu thì thương bấy nhiêu”, tôi không biết từ lúc nào và từ bao giờ tôi cảm thấy mình thương thầy đến thế. Không như lúc trước tôi luôn có mặt cảm với thầy và bây giờ tôi đã hiểu ra cái lỗi ấy thầy không phải là người mang đến. Bây giờ, những cảm giác đó, những suy nghĩ đó đã dần tan biến, và đó cũng chỉ là những khái niệm lúc ban đầu của tôi “Thầy Lê Đình Bửu, thầy giáo đáng ghét”. Đúng rằng, qua một lần sai lầm, chúng ta sẽ rút ra những bài học cho riêng mình. Thật sự tôi đã nhận ra “con người tạo ra định mệnh chứ không phải định mệnh tạo ra con người”.

Sau tiết học ấy, tiết học mà tôi cho là buồn nhất ấy, tôi quyết định cố gắng học bài và làm bài tập thầy đã cho, lên lớp giờ thầy, tôi chú chăm nghe thầy giảng… và sự thành công đã không phụ lòng kiên nhẫn. Trong bài kiểm tra học kỳ I tôi đạt được điểm 9, một sự bất ngờ đối với tôi, một niềm vui rất lớn, không có cảm giác hạnh phúc nào bằng cảm giác lúc ấy. Khi hạnh phúc nhất tôi đã nghĩ đến thầy. Một người thầy nghiêm khắc, một người thầy có giọng nói khó nghe lúc nào cũng cầm điếu thuốc trên tay đã giúp tôi vượt qua những khó khăn để đi đến thành công. Niềm hạnh phúc ấy chẳng có ngôn từ nào có thể diễn tả được.

Nhìn từng cử chỉ, hành động của mình, tôi thấy thương thầy xiết bao, thầy ơi, thầy có hiểu!

Ở phía bên kia của bờ sông thầy có thể cảm nhận được tấm lòng tri ân của em dành cho thầy?

Tôi yêu những nếp nhăn trên trán thầy.

Tôi yêu những giờ thầy bước lên bục giảng.

Tôi yêu những bụi phấn rơi nhẹ nhàng trên mái tóc điểm bạc của thầy.

Tôi yêu cái vầng trăng khuyết thầy đã đem nó đặt vào sổ đầu bài của lớp.

Tôi yêu những dòng chữ đỏ còn nồng ấm trên trang giấy mà thầy đã phê, yêu luôn cả con điểm hai thầy đã chấm.

Tôi yêu từng bước đi lúc nhanh nhẹn, lúc chậm rãi của thầy và yêu luôn cả giọng nói khó nghe mà đi sâu vào lòng người ấy.

Tôi yêu những cái xoa đầu tôi thầy bảo và càng yêu hơn bài hát mà thầy đã hát tặng lớp nhân ngày 20.11.

Tôi nhớ, trong ngày lễ nhà giáo Việt Nam, tôi đại diện lớp bước lên tặng thầy món quà nhỏ để đáp lại sự dạy dỗ, ân cần bấy lâu của thầy.

Thầy cầm quà trên tay với một nụ cười đáng mến, với những lời khuyên, lời tâm sự của thầy, qua những lời to nhỏ ấy của thầy, bằng những giác quan của mình tôi có thể hiểu được thầy rất yêu lớp tôi mặc dù lớp đã đề nghị sẽ đổi thầy đi.

Và theo lời đề nghị của lớp, thầy đã hát lên bài hát bằng chính cái gọng “hơi khó nghe” mà sâu lắng của thầy.

Trong cái lời ca ấy, trong cái giọng điệu ấy, thầy đâu thấy được rằng: Ở cuối lớp học kia, có một người đang bật khóc vì thầy, khóc trong nghẹn ngào. Tôi đã cố gắng để nó không rơi nhưng đã cắn chặt môi nước mắt tôi lại nhẹ nhàng rơi xuống. Không hiểu sao, trong bài kiểm tra hai điểm ấy tôi muốn khóc mà chẳng thể khóc được, nhưng giờ đây, trong giọng hát sâu lắng của thầy tôi lại từng giọt rồi từ giọt nước mắt rơi.

Đến giờ phút này, tôi không biết phải làm cách nào để thầy có thể hiểu được tấm lòng biết ơn của tôi dành cho thầy. Những tình thương, lòng biết ơn ấy của tôi dường như đã khuất sâu vào vòng xoát của thời gian, và cũng sẽ không có cơ hội nào để tôi thốt lên lời yêu thương đó của mình đến cho thầy…

“Bến đò đỏ, bến đò không tên tuổi…

Người đưa tôi vào bến bờ tri thức…”

Trong cái khoảng lặng ấy, tôi chỉ có thể nhờ màu mực tím nói hộ lòng mình. Mong từng dòng mực tím mang hết tất cả lời tâm tình của tôi gởi đến thầy, người tôi luôn kính trọng trong ngày nhà giáo Việt Nam.

“Mong thầy bỏ qua cho những lần em không nghe thầy giảng, bỏ qua cho cái lần ý kiến đổi thầy, thầy tha lỗi cho sự sai lầm đó của em”.

Làm sao có thể nói lên hết những suy nghĩ, tâm tư tình cảm của mình, chỉ sợ “thư trò không đủ nghĩa yêu thương”.

Rồi mai này đây, mỗi bước đi của tôi sẽ không còn bóng dáng của người thầy, thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng rồi thầy lại ra đi lặng lẽ với chiếc áo sờn đôi vai, khâu vài sợi chỉ. Thầy đã đứng lên sân trường ấy dõi theo từng bước đi của tôi. Nếu như thầy có yêu tôi, thầy có thương tôi nhưng liệu thầy có đi hết cuộc đời của tôi hay không? Từng bước đi đến tương lai của tôi, thầy chỉ dừng lại để dõi theo từng bước đi ấy.

Và như thế, thời gian sẽ trôi qua, chẳng còn ai nhớ, ai thương con đò xưa, thời gian ấy vô tình trôi mãi, có hay bao mùa lá. Nhưng thầy ơi, thầy hãy biết rằng, trong cái vô tình ấy của thời gian vẫn có một người học trò luôn nhớ mãi công ơn của thầy, không bao giờ quên, quên đi “bến đò đỏ” ấy.

                                              Thông Thị Kim Xay (11.6)  - Giải nhất

 

CÁM ƠN THƯỢNG ĐẾ

Thấm thoát đã tám trăm lẻ bốn ngày kể từ khi em vừa bước chân đến trường nội trú với biết bao nỗi niềm, cảm xúc, bỡ ngỡ và cả sự ngu ngốc nữa. Ôi! thật dễ thương những giây phút ngày đầu xa ba mẹ, những giọt nước mắt lăn dài trên má và tiếng khóc thút thít cả phòng vì nhớ nhà. Mỗi người có một hoàn cảnh riêng, một nỗi niềm riêng. Còn riêng em, em nhớ mái tóc xơ, bạc trắng, nhớ đôi mắt hằn dấu chân chim, nhớ đôi tay rám nắng của mẹ, nhớ cả khi mẹ chửi và cả sự trái ngược của mẹ làm. Khi trong lúc thất vọng vì học tập kém cỏi, mẹ là người đề nghị em nghỉ học để lấy chồng. Khi trong lúc cãi nhau với mẹ, em cầm chai thuốc đòi tử tự, mẹ là người thách thức em “Cứ tự nhiên uống đi, chết đi để khỏi chật đất, vì tao không có đứa con giống như mày”. Em đã khóc, khóc rất nhiều, tại sao mẹ không yêu em, chả lẽ em là con riêng của bố chăng? Và tại sao em lại có một người mẹ hung dữ như vậy. Nhưng không hiểu sao với những lời thách thức kinh tởm của mẹ em lại sáng suốt, vứt bỏ mọi ý nghĩ nông cạn ấy và tìm lại chân lý của cuộc đời. Thế rồi thời gian lặng lẽ trôi đi, mỗi ngày em lớn lên trong vòng tay của mẹ, song bản tính quá cứng cỏi, em chưa bao giờ cảm nhận được tình yêu của mẹ dành cho em.

Mười sáu tuổi trăng tròn, em rời xa ba mẹ để đi tìm tương lai cho cuộc đời mình. Cuộc sống tự lập làm cho em thật hụt hẫng, em như bị rơi vào hố sâu vì thiếu hơi ấm của gia đình. Thế nhưng em vẫn không nhận ra tình yêu của mẹ, thay vào đó là sự ghét mẹ một cách cay đắng. Em chưa bao giờ gọi điện hỏi thăm sức khỏe của mẹ, cả khi mẹ bị bệnh hay khi mẹ gọi điện em cũng không bắt máy. Rồi hai năm học cấp ba cũng vội vã qua đi. Bản tính cố chấp của em vẫn không thay đổi. Anh chị em thường bảo “Có lẽ mày đầu thai lộn rồi, con trai mới đúng, lì lợm, cứng đầu…”. Đến năm lớp 12, từ trong tiềm thức em luôn căn dặn bản thân phải cố gắng học để đi đến bến bờ tương lai đang chờ phía trước. Nhưng hụt hẫng thay khi được tin cô Loan (dạy Địa lý) chủ nhiệm. Em bắt đầu hoang mang vì nhiều anh chị nói cô là người khó tính, cứng rắn và rất nghiêm ngặt. Nên ngay từ buổi đầu cô bước vào lớp em đã cảm thấy có một cái gì đó đang đè nặng không khí của lớp làm em khó thở vô cùng. Lúc ấy em chỉ biết an ủi bản thân rằng “mình sinh ra là số xui xẻo nên gặp hai người mẹ đáng sợ”. Em không thể chạy trốn cô như chạy trốn mẹ được nhưng đành chấp nhận thôi.

Qua bao tiết sinh hoạt lớp và những tiết cô dạy, em cảm nhận được hơi ấm của tình yêu từ nơi cô. Cô thương lớp em lắm, cô quan tâm lớp em vô cùng. Mỗi lần đi ngang qua lớp, cô đều ghé vào hỏi thăm lớp về tình hình học tập, cô tận tụy và nhiệt tình lắm. Cô đến nhà ăn, đến phòng ở để xem chúng em ăn ở ra sao. Em thương cô lắm, tuy cô đã già nhưng sự quan tâm của cô dành cho lớp không hạn chế. Nhưng đáng nhớ nhất là ngày hoạt động ngoài giờ lên lớp đầu tiên năm lớp 12 em đã nhận ra con người ấy, con người ấy không khó tính hay nghiêm ngặt gì cả. Lần đầu tiên em thấy con người ấy khóc, giọt lệ rơi lăn dài xuống bàn ướt nhòe cả trang vở khi nghe xong bài hát “Con đã mồ côi” của bạn em hát tặng lớp. Thật xúc động, em và cả lớp đều thút thít theo cô. Ôi! những giây phút ấy sao mà ấm cúng và hạnh phúc thế, chẳng khác một đại gia đình. Cô rất dễ thương khi cô mỉm cười với khuôn mặt bầu bĩnh trông thật phúc hậu lắm. Cô thường mặc bộ áo dài luôn thêu địa hình Việt Nam, chắc cô yêu nước lắm. Càng lúc em càng cảm thấy cô thật tuyệt vời chứ không như những gì người ta đồn cho cô. Thật đáng ghét những người không hiểu cô giáo chủ nhiệm của tôi.

Sau một tuần của ngày hôm đó, không khí lớp bắt đầu căng thẳng, em giật thót cả mình khi nghe tin các bạn nam trong lớp lên án, phê bình cô là người khó tính, không quan tâm đến lớp… Em giận mấy bạn lắm! Em không biết phải nói làm sao cho các bạn hiểu về cô và càng không biết phải an ủi cô như thế nào. Khuôn mặt phúc hậu ấy đang buồn, một nỗi buồn chứa đựng sự thất vọng tràn trề. Cô biết không? Em chỉ muốn khóc và muốn khóc thôi vì em quả là người bất lực không biết nói lên lời gì trong giây phút ấy. Cô ơi! Nếu em là cô thì em đã từ giã lớp 12.1 rồi, em sẽ chẳng bận tâm với đám học trò quỷ quái ấy nữa. Nhưng tại sao cô vẫn mỉm cười chứ, tại sao cô lại càng cố gắng tìm mọi cách để xích gần chúng em và còn an ủi chúng em cố gắng học nữa. Trong khi chúng em đang tạo một khoảng cách khá lớn với cô. Cô ơi! Khoảng cách mà em tạo ra với cô không phải là em ghét cô mà là sự nhút nhát, thiếu tự tin của em. Em luôn cảm thấy mình không xứng đáng để cô thương yêu và quan tâm cả. Cô biết không? Ngay từ phút đầu em đã có thành kiến với cô, em sợ cô và nghĩ xấu về cô. Nhưng càng tiếp xúc với cô em càng nhận ra cô thật đáng kính trọng với tính cách mạnh mẽ của cô. Dẫu bề ngoài trông cô lạnh lùng, vô cảm nhưng bên trong có cả một kho tàng của sự yêu thương. Cô là người rất cẩn thận từ nét chữ, ghi chép nên việc sai sót khó có thể đến với cô. Nhưng cô ơi! em luôn thắc mắc tại sao chúng em làm một việc xấu xa thiếu suy nghĩ như vậy mà cô vẫn yêu thương chúng em. Tại sao cô lại dành cho chúng em một tình yêu thầm kín đến đỗi mấy bạn không thể nhận ra hả cô? Cô ơi! Có lẽ mấy bạn suy nghĩ quá nông cạn và chưa hiểu bản chất thật của cô nên cán bạn làm vậy. Cô tha thứ cho các bạn cô nhé!

Cô biết không? Cô là người đầu tiên làm em thay đổi cách nhìn về mẹ. Em bắt đầu cảm nhận được tình yêu từ nơi mẹ, em đã nhớ lại mọi việc mà mẹ đã làm cho em, mẹ yêu em lắm cô ơi! nhưng em lại rất vô tâm. Ngày mẹ nằm viện, mẹ luôn muốn gặp em vì nhớ em, còn em lại luôn trốn tránh mẹ. Thế rồi từ đó và tính cách mạnh mẽ của cô em đã đối diện với mẹ, tiếp xúc nhiều với mẹ và em đã nhận ra bản chất thật của mẹ. Em đã đọc hết nhật ký của mẹ thì ra mẹ dùng những lời thách thức em là muốn em tự lập và phải mạnh mẽ, mẹ đang thực hiện một kế hoạch tốt cho cuộc đời em. Thế mà em đâu biết sự hy sinh thầm lặng của mẹ, em ân hận lắm cô ơi! Em ghét bản thân mình vì quá ngang ngược, luôn nghĩ xấu cho mẹ và cho cô. Em biết dẫu có ngàn lời xin lỗi đến mẹ và cô thì cũng không thể xóa nhòa đi tội lỗi của em, mặc dù mẹ và cô sẵn sàng tha thứ cho em, cho mấy bạn, như lời cô nói “đánh kẻ chạy đi chứ không thể đánh kẻ chạy lại” nhưng em cảm thấy hổ thẹn với lương tâm, em không dám tâm sự hết nỗi lòng này với mẹ và cô bởi vì em là cô bé nhút nhát. Cô ơi! giờ em cảm thấy mình thật hạnh phúc trên đời này vì có hai người mẹ vĩ đại như mẹ và cô. Em không biết phải làm sao để hàn gắn lại vết rạn nứt mà em đã tạo ra với mẹ và cô. Nhưng em sẽ cố gắng học thật giỏi để nhìn thấy nụ cười dễ thương của mẹ và cô, hy vọng từ nay về sau em sẽ không bao giờ làm hai con người ấy buồn và thất vọng nữa, vì con yêu hai người mẹ nhất trên đời. Giờ con chỉ muốn hét thật to giữa bầu trời đầy sao hôm nay rằng “Thượng đế ơi! Con cảm ơn thượng đế vô cùng vì đã cho con có hai người mẹ tuyệt vời như mẹ và cô”. Và cuối cùng con chỉ biết nói hai từ cám ơn cô đã cho em một chân lý sống, một nguồn lực để học, một tình yêu vô điều kiện và một sự diệu kỳ hàn gắn giữa em và mẹ.

                                                              Tạ Lư Tam Thoa (12.1) - Giải nhì

 

 

 

EM ĐÃ SAI

Tôi nghĩ rằng! Trong quãng đời học sinh, ai ai cũng mắc phải sai lầm nhưng tôi thì khác, cứ nhắc lại chuyện lần trước thì tôi cảm thấy có lỗi thật nhiều với cô. Tôi rất mong câu tha thứ từ cô, nhưng rồi cô cũng tha thứ cho việc làm của tôi. Nhân ngày 20/11 tôi muốn gửi lời kính trọng đến cô Nguyễn Thị Thanh Thủy vì cô đã cho tôi một bài học, những lời khuyên, khuyến khích, động viên tinh thần của tôi.

Trong giờ kiểm tra môn hóa, tất cả các bạn lớp tôi điều làm bài nghiêm túc, và thời gian cuối cùng của tiết kiểm tra cũng sắp đến, cô liền nhắc nhở lớp: các em xem bài kĩ lại, thiếu sót gì thì bổ sung và ghi tên của mình vào bài đầy đủ, tôi loay hoay đánh trắc nghiệm mà quên ghi cả tên, nhưng đúng ra tôi phải ghi tên lúc mới phát đề thì đúng hơn nhưng tôi lại không? Tôi chỉ lo làm bài chứ không ghi tên. Và tiếng trống trường vang lên, cô đi xuống thu bài từng bàn và đến lượt bàn của tôi, thì tôi lại vội vàng ghi tên, cô liền nói ai nộp bài trễ thì bị trừ điểm, cô sang bàn khác thu bài, bỏ qua bàn tôi, nhưng vì một phút nóng giận quá đáng của tôi, mà tôi không chịu nộp bài kiểm tra 1 tiết. Cô thu bài cả lớp xong, cô lên bàn của mình để đếm bài lại, nhưng đếm qua, đếm lại vẫn thấy thiếu một bài cô phát hiện ra bài của tôi chưa nộp, cô liền nói: “Giờ em quyết không nộp bài luôn phải không? Các bạn lớp tôi giật bài tôi để nộp cho cô nhưng tôi không cho, tính của tôi nói thì phải làm và nhất quyết không nộp là không nộp, thà 1 điểm chứ không để cô trừ điểm đó là lời nói của tôi. Cô nóng giận phê tôi vào sổ đầu bài và giờ kiểm tra một tiết môn hóa đó là giờ yếu. Về đến giường tôi liền bỏ sách vở lên giường mà nằm ra khóc, tôi cứ suy nghĩ mãi, mình làm như vậy là đúng hay sai? Vì sao mình lại làm như vậy? và lại để cô phê tên vào sổ đầu bài nữa. Sau bữa cơm trưa, tôi như người mất hồn, không cười không nói với ai? Mà nằm xuống giường suy nghĩ mãi mà vẫn không tìm ra được câu trả lời và cuối cùng tôi lấy chiếc điện thoại di động để gọi cho cô, tôi muốn gọi nhưng lại thôi, tôi lấy hết can đảm nhắn cho cô một tin nhắn và cô nhắn lại một dòng tin đầy sự nóng giận, suy đi nghĩ lại tôi lại thấy việc làm của tôi đầy sai lầm và cuối cùng cô cũng cho tôi thấy cái sai lầm của tôi. Giờ học toán hôm đó tôi vẫn thấy hoang mang mà không chú ý gì đến học. Tôi lại lấy chiếc điện thoại trong học bàn ra để nhắn tin cho cô, tôi hỏi cô “việc làm của em như vậy ! chắc là cô giận em lắm phải không cô? Cô đáp lại” “cô vừa giận vừa buồn” thì lúc này nước mắt của tôi lăn dài trên gò má đầy sai lầm của tôi, nước mắt tôi giàn giụa, nức nở, tôi tự nhủ bản thân “Biết trước thì mình không làm như vậy, nhưng giờ nghĩ lại cũng quá muộn, thời gian thì sẽ không níu kéo lại được, tôi mong sao cô tha thứ cho tôi lần này. Và rồi suy nghĩ của tôi cũng thành hiện thực”. Tôi lấy hết can đảm và lòng tự tin  nhắn lại một dòng tin xin lỗi cho cô  và dòng tin nhắn cuối cùng của cô là một lời khuyên, lời động viên tinh thần và nhiều tình cảm của cô giành cho tôi, một tiếng trống làm cho tôi giật mình, giờ học toán của tôi đã hết tiết, các bạn ai nấy đều về phòng riêng, tôi thì giam mình trong phòng học không chịu về, tôi muốn ở đây một mình để nhận lấy sự sai lầm của tôi. Qua ngày mai tôi có tiết của cô, cô khuyên tôi và tôi hứa với cô là từ đây sẽ cố gắng học sẽ không làm cho cô buồn và thất vọng. Tôi rút kinh nghiệm cho lần sau, bài kiểm tra một tiết đó tôi cũng không được kiểm tra lại. Cuối tuần cô chủ nhiệm mắng tôi, tôi chỉ im lặng chứ không dám nói lại vì đó là lỗi của tôi.

Nhân dịp ngày 20/11 sắp đến tôi muốn gửi lời cảm ơn  đến cô Nguyễn Thị Thanh Thủy. Vì cô đã dìu dắt tôi với những khi vấp ngã, tình cô trò sẽ không bao giờ phai nhòa theo năm tháng, tôi có rất nhiều kỉ niệm về thầy cô giáo nhưng cô Thanh Thủy đã cho tôi một kỷ niệm rất đáng nhớ. Tôi sẽ luôn luôn ghi nhớ mãi.

                                          Nguyễn Thị Ái Liêm (10.14) - Giải ba

 

 

CÔ GIÁO - MẸ HIỀN

Đã bao lần tôi bật khóc khi nhớ đến những kỷ niệm dấu yêu của mình bên ngôi trường cấp hai thân thương, nhớ đến bạn bè, nhớ sân trường vang tiếng ve sầu trong ngày chia tay thật buồn và nhớ nhất là giây phút trò chuyện lần cuối vừa u buồn, vừa tiếc nuối giữa tôi với cô Phương, cô giáo chủ nhiệm của tôi năm lớp 9, để rồi tôi chưa kịp trao cô lời cuối cùng, điều mà tôi chan chứa trong lòng bấy lâu nay, đó là lời: “Em xin cảm ơn và biết ơn cô nhiều lắm về những gì cô đã dành cho em, em yêu cô”. Bây giờ có hối hận hay trách móc bản thân thì cũng đã quá muộn màng.

Đã hơn một năm dài xa cách ngôi trường ấy nhưng không có lúc nào mà tôi không nhớ đến những kỷ niệm ngày xưa đó. Nhớ những tháng ngày còn học lớp 9, lớp chúng tôi được cô Thoại Phương chủ nhiệm và chính năm học này đã để lại trong tôi nhiều kỷ niệm khó phai với những nỗi nhớ, nỗi ước mong được trở lại ngày xưa bên ngôi trường thân thương ấy. Tôi còn nhớ vào nửa học kỳ một, tôi bị sốt nặng phải nằm liệt trên giường của phòng y tế trong trường thì cô Phương luôn bên cạnh để chăm sóc và động viên tôi. Tuy bị bệnh nhưng tôi vẫn thấy rõ nỗi lo âu trên sắc mặt hiền từ của một người cô hiền hậu. Nhìn thấy cảnh cô mình luôn tảo tần và thức trắng để lo cho mình từng miếng nước khi tôi khát, đút từng miếng cháo cho tôi ăn, giặt khăn lau từng giọt mồ hôi tôi đổ… Ôi những hành động ấy tuy rất giản dị và bình thường nhưng chứa đựng biết bao nhiêu tình thương. Chắc có lẽ, chính những động lực đó đã giúp tôi vượt qua cơn bệnh này, tôi đã khỏe hẳn sau bốn ngày mệt mỏi. Niềm vui được trở về cuộc sống thực tại, được đi học, được vui chơi như mấy bạn khác khiến tôi quên cả việc cảm ơn cô mình. Thấm thoát thời gian cứ trôi qua nhanh theo kẽ tay, tiếng ve bắt đầu rộn rã báo hiệu một mùa thi đã đến gần, ngay giây phút quan trọng ấy thì một nỗi bất hạnh khác đã đến với tôi, anh tôi qua đời vì gặp tai nạn, chuyện khiến tôi đau đớn vô cùng, không còn tâm trí gì để học và ôn thi nữa. Một lần nữa, cô lại đến gần cạnh tôi để chia buồn và an ủi tôi như một người bạn thân thiết, lúc tôi buồn, tôi khóc vì nhớ anh thì cũng chính cô là người đã dang rộng đôi tay ôm tôi vào lòng để sưởi ấm. Không chỉ bấy nhiêu đó, người còn giúp đỡ tôi rất nhiều trong học tập, nhờ vậy mà năm lớp 9 tôi đạt danh hiệu học sinh khá. Tôi biết ơn người nhiều lắm nhưng không biết phải đền đáp thế nào mới xứng đáng. Là một người luôn quan tâm giúp đỡ người khác và không mong được trả ơn, cô Phương rất xứng đáng là một tấm gương cao cả để mọi người noi theo. Tôi nghĩ nếu như giáo viên nào cũng như vậy thì chắc chắn không có một học sinh nào mà không ghi sâu trong lòng hình ảnh của người thầy, người cô ấy, và chính điều đó sẽ giúp cho người học trò có tinh thần và động lực để thành công trong học tập hơn. Bây giờ tôi chỉ mong sao có một ngày được trở về ngôi trường xưa, được ngồi bên cô, cùng cô ôn lại những tháng ngày đã qua tràn đầy yêu dấu và tôi sẽ nói với cô lời nói mà ngày chia tay năm đó tôi còn nghẹn lời chưa kịp trao. Tôi biết, mình không thể quay thời gian ngược trở lại để được sống với khoảng khắc hạnh phúc ấy nên tôi chỉ biết chờ đợi đến ngày đó, ngày về thăm mái trường xưa…

Dẫu bây giờ, tôi đã xa cô nhưng tôi hứa sẽ cố gắng học tập để không phụ lòng người. Ước gì mai này tôi sẽ thành công trong tương lai tươi sáng của một người học sinh và trên bến bờ thành công ấy sẽ không vắng bóng hình người cô mến yêu của tôi. Mặc dù, tôi biết có nhiều bạn sẽ mãi mãi không thực hiện được điều đó vì họ không có điều kiện để được đi học như tôi và mấy bạn khác. Thật sự tôi may mắn hơn những bạn ấy nên tôi sẽ cố gắng thực hiện tốt trách nhiệm của một học sinh, cảm ơn tất cả những ai đã tạo cơ hội cho tôi như ngày hôm nay, ngàn lời cảm ơn xin gởi đến cô Phương nhé và em sẽ yêu cô như yêu người mẹ hiền nha cô!

                                                    Mài Văn Kỷ (11.4) - Giải bải

 

 

* Các tin đã đưa:

Bài phát biểu cảm nghĩ của em Lô Thị Trâm Anh trong Lễ khai giảng năm học 2017-2018 (06-09-2017)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Thường Ngọc Ý Nhi trong Lễ khai giảng năm học 2016-2017 (05-09-2016)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Thạch Thị Hoa Ly trong Lễ Bế giảng năm học 2015-2016 (20-05-2016)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Xích Thị Cẩm Tiên trong Lễ khai giảng năm học 2014-2015 (06-09-2014)
Bài dự thi "Nét bút tri ân" 2012-2013 (08-12-2012)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Thông Thị Kim Xay trong Lễ khai giảng (19-09-2012)
"Tri ân trưởng thành và sinh nhật tuổi 18" (15-05-2012)
Bài phát biểu cảm nghĩ của em Nguyễn Quan trong Lễ khai giảng (26-10-2011)
Nhớ lại buổi chào cờ đầu tiên năm cuối cấp (20-09-2011)
Bài dự thi "Nét bút tri ân" (20-08-2011)
Bài dự thi về môi trường (20-08-2011)
Bài dự thi về môi trường (20-08-2011)
 
LỊCH
Untitled Document
THÔNG BÁO
.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.
HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG
.: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.







ALBUM NHẠC HỌC TRÒ
Untitled Document
THÔNG TIN CẦN BIẾT
 Truong PTDTNT Tinh Binh THuan
Tỷ giá ngoại tệ
Xổ số kiến thiết
Giá vàng
Xem thời tiết
Lịch phát sóng
Lịch cắt điện
 
THỐNG KÊ
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :. + Số người online: 12
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :. + Số lượt truy cập: 296942
 .: Truong PTDTNT Tinh Binh Thuan :.